• Facebook
Đăng ký
Những truyện ngắn hay - Sẻ chia cảm xúc, trao gửi yêu thương - Ươm mầm tài năng cây bút trẻ!

Hoa Thạch Thảo

Posted on tháng 9 21, 2013 by | 828 views

 



<table style="width: 19px; height: 20px;" cellspacing="0" cellpadding="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td align="left" valign="top">

 C


</td>
</tr>
</tbody>
</table>

húng tôi quen nhau hồi đầu năm nhất đại học. Tôi và Thạch, mỗi người học một trường, có một môi trường sống riêng biệt. Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu tôi và anh ấy không cùng học một lớp anh văn tại một trung tâm ngoại ngữ. Tôi đăng kí học với nhỏ bạn thân nhưng không may cho tôi là lớp đó đã đầy chỗ. Tôi phải học một mình ở một lớp mới. Hoàn toàn buồn tẻ, lớp mới, bạn mới, thầy mới. Không được ngồi tám ríu rít trước khi thầy vào lớp, không được qua nhà nhau làm bài tập và tôi ghét thảo luận nhóm với toàn người mới mà chẳng có tí quan điểm nào chung. Thạch vào lớp hôm thứ Ba, chậm hơn 1 tuần, anh ta lặng lẽ tìm cho mình một chỗ trống và rồi cứ chăm chú nghe thầy giảng mà không nói một lời nào.


Chúng tôi thảo luận về một tình huống thầy giao cho. Thạch luôn chăm chú lắng nghe ý kiến của tôi và luôn mỉm cười -  một nụ cười ấm áp. Cuối cùng tôi quyết định Thạch sẽ là người trình bày ý kiến của cả nhóm. Thay vì nhận được sự từ chối với ánh mắt tròn xoe thì tôi một lần nữa bàng hoàng với giọng nói điềm đạm : “Mình sẽ cố gắng”. Thật sự  cảm giác lo âu đã tan biến vì tôi biết mình không đơn độc trong môi trường mới mẻ này. Tôi đã tìm thấy con đường để bước tiếp, một con đường mòn mới mẻ và đầy bí ẩn.


 


Cùng tuổi, nhưng Thạch luôn khiến tôi cảm thấy anh trưởng thành hơn hẳn. Có lẽ vì dáng vẻ anh rất chững chạc và khá trầm tĩnh. Có lần tôi nói anh khá im lặng thì anh bảo anh đang lắng nghe và dõi bước theo tôi. Một chàng trai chững chạc, trầm tĩnh, luôn biết cách quan tâm và chăm sóc tôi, đó là tất cả những gì tôi cần ở một người bạn trai.


Dần dần, tôi phát hiện thêm có khá nhiều điểm giống hoặc gần giống nhau giữa hai chúng tôi. Chẳng hạn cả hai có thể xem phim vào suất chiếu đầu tiên của buổi sáng, không phải vì giá rẻ hơn mà bởi ý nghĩ thật tuyệt khi chạm tay vào một giấc mơ giữa ban ngày. Cả hai có thể đi ăn kem trong thời tiết lạnh giá. Một cảm giác thật thú vị, kem lạnh buốt trong miệng nhưng chúng tôi cảm thấy nó ngọt ngào và ấm áp. Có phải chăng đây là cảm giác của những người đang yêu, chỉ cần ở bên nhau mọi thứ sẽ thay đổi. (“_”)


Tôi thích ngắm những bông hoa tươi và đi giữa cánh đồng hoa bao lâu cũng không chán, còn anh lại có hiểu biết đặc biệt về các loại thảo mộc. Chúng tôi cùng nhau trồng hoa Thạch Thảo, một loại hoa thuộc họ cúc dại với những bông hoa nhỏ màu hồng tím. Tôi thích những loài hoa cỏ dại vì chúng có một sự dẻo dai khác hẳn những hoa khác. Hoa Thạch Thảo – một loài hoa tượng trưng cho sự quyến luyến, chờ đợi. Hay đơn giản hơn đó là loài hoa mang tên của cả hai chúng tôi – như một kỉ niệm cho sự gắn bó. Nhưng chậu hoa lớn lên chỉ có những chiếc lá xanh nhỏ xíu mà chẳng có một bông hoa nào. “Chắc anh nhầm lẫn một công thức nào đó khi trộn đất” – anh gãi đầu. Chúng tôi cười phá lên…Cứ như thế, chúng tôi ở bên nhau, dù chưa ai đủ can đảm gọi tên mối quan hệ lạ lùng đó là gì.


***


Như nhiều cô gái khác, tôi cũng hay ngạc nhiên và than phiền về đủ thứ chuyện trên đời. Anh luôn chăm chú lắng nghe và giải đáp mọi thắc mắc, chẳng mấy khó khăn.


 Nhưng về bản chất, tôi không phải là người thích sự tĩnh lặng. Ngược lại thì đúng hơn. Tôi thích sự nhộn nhịp và năng động. Tôi hòa nhập vào đám đông, hòa nhập một cách nhanh chóng. Tôi tỉa lại mái tóc bằng trước kia. Tôi mua những chiếc quần jean màu bạc và có vài lỗ nhỏ, những bộ váy balloon mini với giày cao gót. Tôi thường xuyên có mặt trong những bữa tiệc náo nhiệt của bạn bè. Giờ đây, tôi có thể cùng nhóm bạn đến rạp xem các bộ phim bom tấn vào bất kì buổi nào. Còn Thạch vẫn đi học đều, vẫn chăm chú nghe thầy giảng bài và luôn làm bài tập đầy đủ. Điều đó khiến tôi không phải không có chút tổn thương. Gần hết năm học, lớp tôi tổ chức đi biển Phan Thiết. “Anh đi cùng em nhé” – tôi đề nghị. Anh lắc đầu, mỉm cười : “Anh đã nhận lời dạy học tại lớp học tình thương rồi. Em đi chơi với lớp vui vẻ nhé !” . Tôi bị hụt hẫng, tôi nhận ra giữa hai người có quá nhiều điều khác biệt. Chúng tôi từng giống nhau đấy. Nhưng giờ mọi thứ đã thay đổi, càng lúc chúng tôi lại cách xa nhau


***


Kì nghỉ hè. Bạn bè cuốn vào những chuyến du lịch, đi làm thêm hoặc về quê. Tôi tranh thủ học thêm tiếng Pháp vào các buổi tối và tham gia lớp nhảy dance sport. Nhưng vẫn có các khoảng trống khiến tôi thấy mình đơn độc và buồn tẻ. Vài lần đi học về khuya, tôi đi ngang lớp học tình thương nơi anh đang dạy lũ trẻ đánh giày và bán vé số. Những đứa trẻ mà ngày xưa tôi và anh đều hứa sẽ giúp tụi nhỏ biết chữ. Và khi được sự đồng ý cho chúng tôi dạy lũ trẻ ở lớp học tình thương, tôi đã nhảy lên vì vui sướng. Vậy mà giờ đây chỉ có mình anh với lũ trẻ, vẫn giọng nói điềm đạm và nụ cười ấm áp ngày nào. Tôi quay lưng chạy đi thật nhanh. Mọi thứ trong cuộc sống của anh vẫn ổn thỏa. Không có tôi, anh vẫn sống tốt, anh càng nhẹ nhõm và thảnh thơi. Chỉ có tôi mới ngốc nghếch làm sao khi nghĩ rằng giữa hai người, từng có những điều thật quan trọng. Mọi thứ đã kết thúc rồi. Tôi cố gắng, mà sao những giọt nước cứ lăn trên má. Tôi mong sao có một cơn mưa lớn để tôi có thể khóc, như  một đứa trẻ mới bị đòn.


 


***


Sinh nhật tôi vào ngày thứ Ba. Bạn bè gọi điện và nhắn tin chúc mừng tôi. Nhưng trong tôi luôn có một sự trống trải đáng kinh ngạc. Tôi đi dạo, đi trên những con phố tấp nập người qua lại, tôi muốn nó lấp đầy nỗi cô độc trong tôi. Một ngày sinh nhật diễn ra trong lặng lẽ. Tôi nhớ đến chiếc bánh kem mà Thạch làm cho tôi, vụng về và không đẹp mắt nhưng trong tôi đó là chiếc bánh ngọt ngào nhất mà tôi từng được ăn, nó chứa đựng sự chân thành và tình cảm mà anh dành cho tôi.


 


Bất chợt tôi ghé vào vườn hoa, nơi trồng và bán rất nhiều loại hoa. Rất nhiều hoa hồng với đủ màu sắc. Những chàng trai đang đứng đợi kết từng cành hồng để tặng cho người họ yêu quý. Tôi hỏi về chậu hoa Thạch Thảo. Nhăn trán suy nghĩ, bà bán hàng sực nhớ : “Chỉ còn một chậu thôi, vào sâu trong vườn mà kiếm”.


 


Tôi len lỏi trên con đường mòn nhỏ với những chậu phong lan hai bên lối. Khuất sau những chậu lan tím, một bóng người chăm chú với chậu hoa Thạch Thảo trên tay. Tôi khựng lại. Người cầm chậu hoa cũng giật mình ngước lên. Đôi mắt Thạch nhìn thẳng vào mắt tôi, không rời. Tôi quay lưng chạy ào ra ngoài. “Chờ anh” – tiếng gọi của anh đuổi sát theo tôi.


 


Ôm theo chậu Thạch Thảo, Thạch và tôi vào rạp xem phim. Chúng tôi chẳng biết nói gì cả, chỉ lặng yên xem phim. Tôi nhìn lên màn hình, không sao hiểu nổi chuyện phim. Một bộ phim hài mà sao tôi cứ thấy nước mắt chảy trên má. Chỉ có mùi hương thoảng nhẹ của chậu hoa. Khi phim hết, chúng tôi nán lại trong rạp them một lúc.


Tôi thì thầm :


-          Anh nhớ sinh nhật của em sao ?


-          Uhm. Thứ Ba. Ngày đầu tiên anh gặp em cũng là thứ Ba.


-          Thế mà em cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc rồi…


-          Làm sao có thể kết thúc khi lúc nào anh cũng nghĩ tình yêu với em chỉ mới bắt đầu.


Tôi ôm chầm lấy anh và bật khóc. Bờ vai mạnh mẽ ngày nào đã giúp tôi tìm thấy sự ấm áp. Mặc cho những người xung quanh nhìn chúng tôi, tôi không cần biết, chỉ lúc này đây tôi cảm thấy với tôi thế là quá đủ.


 


--- The End ---


PHƯƠNG THẢO


 


                                                                                                

Ratings
  và   thích điều này.
Mã xác nhận
Reload Image
Gõ mã kiểm tra phía trên