• Facebook
Đăng ký
Những truyện ngắn hay - Sẻ chia cảm xúc, trao gửi yêu thương - Ươm mầm tài năng cây bút trẻ!

KHI TRÁI TIM NÓI NGƯỢC

 



LỜI TỰA


                               - Dương Hàn Linh –


 


                        Hai  trong rất nhiều thứ mà con người không có quyền được lựa chọn đó là bố mẹ và bản năng giới tính của mình.




                 Gói gọn trong một chữ “Duyên”, chẳng ai có thể “đặt trước” người sẽ sinh ra, nuôi nấng và yêu thương mình.  Dẫu rằng bố mẹ bạn có thể không giàu, không giỏi giang hoặc thậm chí không được đàng hoàng thì đó vẫn là những người có công lao lớn vô cùng khi đã vượt qua biết bao đau đớn để trao sự sống và đưa bạn đến với thế giới này.




                Còn điều thứ hai, bản năng giới tính – cũng lại là một nhân tố mà 90% phụ thuộc vào “chủ nghĩa khách quan” - thường được thể hiện vẹn tròn trong sáu từ “sự sắp đặt của tạo hóa”.




                Và, như một lẽ tất nhiên, đó cũng là thứ mà không ai có thể chọn lựa được.




               Tôi không biết những người khác nghĩ thế nào nhưng tôi luôn cho rằng tôi – và những người như tôi - là những kẻ bất hạnh nhất thế giới này khi mà chỉ vừa mới sinh ra đã bị buộc phải sở hữu một “trái tim nói ngược” nơi ngực trái.




               Đọc đến đây, chắc hẳn một số bạn sẽ thắc mắc về cái gọi là “trái tim nói ngược” kia, nhưng tôi cũng tin rằng, một số bạn khác đủ trải nghiệm hơn, đã có thể đoán ra ẩn ý mà tôi muốn nói đến.




              Vậy thì, để chấm dứt mớ lý luận rối rắm và dài thượt ở trên kia tôi xin được phép đưa ra một câu trả lời thật xúc tích rằng: “ Không giống như đại bộ phận người có xu hướng yêu đương bình thường khác trên thế giới này, trái tim của tôi (và những người giống như tôi) hoàn toàn không có ý định tìm kiếm tiếng nói chung từ những người khác phái mà lúc nào cũng chỉ  khát khao được hòa âm với những người cùng giới”  Hay, nói một cách cụ thể hơn, chúng tôi là những người vẫn thường được xã hội “ưu ái” đặt cho cái mỹ danh là “Những người thuộc giới tính thứ ba”




               Vâng! Tôi, Thiện Thanh - một con bé bướng bỉnh có sẵn, kiêu hãnh có thừa, lúc nào cũng được các đấng nam nhi coi là “anh em tốt” đã từng có lúc tưởng rằng mình cũng bình thường như bao người con gái khác xung quanh, thậm chí cũng từng trải qua cảm giác hẹn hò với một người con trai, cũng tấp tểnh yêu đương, tấp tểnh nghĩ rằng mình đang hạnh phúc.




              Cho đến một ngày, Định mệnh lôi tôi đến trước lối vào của một mê cung rộng lớn, đẩy tôi ngã nhào rồi quay lưng đi một cách lạnh lùng và để mặc cho “vị hướng dẫn viên thích trêu đùa” có tên là Tạo hóa lôi tôi đi trong bóng tối mịt mờ..




             Một bước chân nhẹ nhàng bước tới in dấu trong cuộc đời tôi….




             Một ngày bất thường…




             Tôi chợt bàng hoàng nhận ra trái tim mình không ngừng đập điên loạn vì một người ….




             … Trớ trêu thay đó lại là một người con gái…




              Nhưng mà, kể từ đó cho đến tận ngày hôm nay, khi ngồi đây và viết những dòng tâm sự này, chưa lúc nào tôi  cảm thấy xấu hổ hay tự ti về tình cảm của mình. Tôi biết tôi yêu em và tôi tự hào về điều đó..




               Bởi vì…….




               Tình yêu.. Không hề có tội..!



Lần cập nhật cuối tháng 3 11, 8:26 pm bởi Dương Hàn Linh.
Dương Hàn Linh

 


 


 


 


 


 


 



Chap 1: Nàng tiên cá


- Dương Hàn Linh –




          Vận mệnh của một con người có lẽ cũng giống như một ván bi da, sau khi cơ thủ tung ra cú đánh khai cuộc, những quả bóng bắt đầu lăn về các phía và trong quá trình vận động theo đà như thế, chúng  sẽ va chạm vào nhau rồi tùy theo mức độ mà có quả vẫn an toàn ở trên cao nhưng cũng có những quả không may bị rơi vào miệng lỗ. 


          Vậy nên, từ lúc cất tiếng khóc chào đời và trong suốt cuộc hành trình dài dằng dặc của một kiếp người, chúng ta rồi cũng sẽ gặp rất nhiều người, có người chỉ như một cơn gió nhẹ thoáng qua, nhưng cũng có những người, cho dù chỉ trong một phút giây thôi, lại khiến ta phải mất cả đời để nhớ….


          Và với tôi, em - Người con gái đẹp như chính cái tên mà em mang: Dạ Thảo -  mãi mãi là một “Người đặc biệt” như thế.


- - - * * * - - -


         Thái Bình ngày giữa tuần nắng cháy, trong quán cà phê mang tên “Nhớ” đìu hiu vì thiếu hơi người, tại nơi góc tối thân quen với Headphone  gào thét bên tai và đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không.. Mọi thứ trở nên trống rỗng… tôi buông trôi tâm hồn mình vào giọng hát da diết của Adele cùng bài “Sky fall” đầy mê hoặc.


Let the sky fall, when it crumbles


We will stand tall Or face it all together


Let the sky fall, when it crumbles


We will stand tall Or face it all together……At skyfall


            Hãy để bầu trời sụp đổ, khi nó vỡ vụn. Chúng ta sẽ đứng hiên ngang hoặc cùng nhau đối mặt với nó. Lúc bầu trời sụp đổ…



Where you go I go
     What you see I see
I know i'll never be without the security
Are your loving arms
Keeping me from harm
Put your hand in my hand
And we'll stand


            Nơi anh đi, em đi cùng, điều anh thấy, em thấy cùng. Em biết em sẽ không bao giờ vắng sự an toàn,  vòng tay yêu dấu của anh sẽ bảo vệ em khỏi tai ương. Hãy đặt tay anh lên tay em và chúng ta sẽ đứng hiên ngang.


            Đổ nát! Chìm sâu! Quay cuồng trong vô định…


            Rơi!


           Cả thế giới đang rơi và tôi thấy mình đứng nhìn theo ung dung cười ngạo nghễ…


           Nhếch môi!


           Ước  gì.. Mọi chuyện sẽ xảy ra như thế…


           Bất chợt điện thoại rung, uể oải liếc mắt nhìn màn hình không ngừng nhấp nháy trong bóng tối như những đốm lửa ma chơi, khẽ thở dài khi dòng chữ “Mẹ” dường như cũng đang uốn éo theo vũ điệu ma quái.


           Một tiếng “chát” sượt qua và gò má đột nhiên nóng rát…


           Cảm giác chán ghét ở đâu bỗng ùa về thôi thúc bàn tay vô thức ném chiếc điện thoại đi một đoạn xa như thể đang cố gắng xua đuổi một kẻ vô duyên phiền nhiễu .


           Khép mắt!


           Mặc kệ đời!


           Mặc kệ người!


           Giờ phút này, tôi chỉ là của riêng tôi thôi!


           Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu, tôi vẫn mải miết chìm đắm trong thế giới đang rơi của tôi .. Rơi!... Rơi! Đổ nát! Hoang tàn!  Và tôi vẫn cứ đứng đó khoanh tay cười ngạo nghễ…


           Thế rồi, không biết từ đâu một âm thanh có sức công phá kinh hoàng như quả bom nguyên tử từng được ném xuống Hiroshima và Nagasaki năm nào đột ngột xen vào, hủy diệt hoàn toàn khung trời riêng của tôi.


           - AAAAAAAAAAA!


           Ngước mắt về phía phát ra tiếng kêu, khẽ nhíu mày khi bị nắng đâm vào hai đồng tử màu nâu làm cho cảnh vật đột nhiên trắng xóa.


           - Cái quái gì đang xảy ra thế? – Tôi buột miệng hỏi.


           - AAAAAAAAAAAAAAAAAA


           Lại tiếp tục là một tiếng thét chói tai buộc đôi mắt tôi phải ngước lên cao hơn chút nữa. Vẫn là một màu trắng đáng ghét, nhưng, ở chính giữa cái luồng sáng ấy, tôi lờ mờ nhận ra một hình thù mà bóng tối - người mẹ thứ hai của tôi – đã vì đứa con yêu dấu của mình mà sử dụng toàn bộ chút hơi tàn còn lại để vẽ nên. Và, qua những đường nét  của chiếc váy dài tới đầu gối kia thì tôi có thể chắc chắn rằng đó là một con người con gái . 


            - C..o..n… Con… Con M.. M..a… Con ma.. Ma … Biết nói!


            - Ma? Khẽ lặp lại từ này một cách vô thức, tôi thấy mình thở một hơi thở rất sâu.


            Có lẽ vì não bộ quá phức tạp cộng thêm tính đa nghi đã thuộc về bản năng nên loài người luôn luôn đòi hỏi mọi thứ phải được nhận định một cách rõ ràng như một bức tranh với rất nhiều đường nét, khối màu cụ thể. Rồi khi việc khắc họa trở nên khó khăn vượt quá khả năng thì họ sẽ mặc nhiên quẳng tất cả những chi tiết mơ hồ kia vào bức tranh huyền bí tên là “Các yếu tố tâm linh” được tạo ra bởi bàn tay Thượng Đế.


Tất nhiên là bạn sẽ chẳng bao giờ hiểu hết ý nghĩa của một bức tranh khi mà bạn không phải là người vẽ nên bức tranh ấy. Và đôi lúc sẽ thật là lố bịch khi cứ cố gắng diễn giải nội dung những thứ mình chưa trải nghiệm bao giờ…


           Bất giác một câu hỏi lóe lên: “Cái kẻ đáng ghét kia… Liệu có biết “Ma” là gì không nhỉ?”


           Chẳng thèm để tâm đến cái – bóng – rõ – ràng – có - giới – tính - nữ  kia nữa, tôi cúi xuống tập trung thu dọn mớ đồ đạc xung quanh.


          TÔI MUỐN RA KHỎI CHỖ NÀY CÀNG NHANH CÀNG TỐT!


          Dù đâu đó sâu bên trong , tôi vẫn còn luyến tiếc cái thế giới nho nhỏ mà tôi vừa mới xây dựng nên lắm!


           Bởi vì, tôi thích trốn trong bóng tối, nơi mà tôi có thể cảm nhận rõ ràng từng hơi thở của chính mình, tự gặm nhấm những suy tư, tự xoa dịu nỗi đau bằng cách để cho những giọt nước mặn chát mặc nhiên rơi hoặc đơn giản chỉ là có thể thanh thản khép mắt lại và bỏ mặc hai vị khách không mời là Cô Đơn và Tuyệt Vọng thét gào điên cuồng ngoài khung cửa.


         Vậy mà, tất cả đã bị một đứa con gái trời ơi đất hỡi ngang nhiên phá vỡ.


         CHẾT TIỆT!


         Tôi tự nhủ thầm rồi cứ thế lao đi ầm ầm về phía cửa.


         Cho đến  khi vai tôi bị chặn lại bởi bóng đen, bước chân của tôi đột nhiên dừng lại. Dường như  có cái gì đó mơ hồ thôi thúc từ bên trong và buộc tôi phải thực hiện một hành động vô cùng kỳ quái là ghé sát vào tai kẻ đáng ghét kia rồi nhếch môi nói:


        - Chết với tôi là một hạnh phúc đấy! Cậu không thể đoán được tôi đã từng ước ao được làm ma bao nhiêu lần đâu. Nhóc!


         Nói xong, Tôi cứ thế bước đi, rất nhanh.. Rất nhanh…


         MẶC KỆ!


         MẶC KỆ HẾT!


         Ngày hôm nay của tôi đã có quá nhiều chuyện tồi tệ rồi! Tôi chẳng còn muốn để tâm đến bất kỳ việc gì khiến bản thân rơi vào hố sâu kia nữa.


       - ĐỨNG LẠI! ĐỨNNNNNGGGGGGGGG…… LLLLẠAAIIIIIIIIIII !


        Vẫn là tiếng thét chói tai, khá hài lòng với ý nghĩ lóe lên trong một phần triệu giây: “Đi đi! Mặc xác con nhóc ấy!” tôi lại tiếp tục những bước chân gấp gáp. Vừa đi vừa chớp mắt để thứ ánh sáng chói lòa của mặt trời không khiến hai đồng tử vốn đang được vuốt ve bởi màu đen dịu dàng của tôi bị choáng.


        Tôi ghét ánh sáng, cái thứ đáng sợ giống như một tấm mạng nhện khổng lồ có ma thuật làm tê liệt mọi tư duy phản xạ và khiến cho đầu óc của con người trở nên trống rỗng không nhận thức.


        - Tôi bảo cậu đứng lại cơ mà! ĐỨNG LẠI! - Vẫn là một chuỗi những từ ngữ có âm điệu chói tai nối đuôi nhau vang lên.


          Mỗi khi nhớ lại giây phút này, tôi luôn có cảm giác rằng mình giống như một diễn viên được tham gia vào một bộ phim Hàn lâm ly. Bạn thử tưởng tượng đi: Giữa buổi trưa mùa hè của Thái Bình nắng cháy nơi quán café mang tên “Nhớ” đìu hiu, trong không gian rực rỡ với những vệt sáng xiên ngang, có hai người chơi trò đuổi bắt cùng nhau và tiếng chân vang lên nhịp nhàng tạo thành một bản nhạc dance sôi động. Còn gì lãng mạn hơn thế?


         Nhưng tất nhiên, vào lúc ấy, với tôi tất cả chỉ gói gọn trong hai từ “khó chịu”.


         “Bộp… Bộp … Bộp”


         Âm thanh đáng ghét vẫn cứ đuổi theo như  một con đỉa đói nhất quyết không từ bỏ bắp chân ngon.


         “Phiền phức quá đi mất!”  - Tôi bực mình tự nhủ.


          Có lẽ, trong cuộc đời này, chốn chạy chưa bao giờ là một giải pháp hay.


          Thế nên tôi quyết định dừng lại và ném về phía sau một cái nhìn nhăn nhó:


          -  Rút cục thì Nhóc muốn gì?


          - AAAAAAAAAAAAAAAAAAA


          Lại một tiếng thét vang lên khiến tôi phải đưa hai bàn tay lên bịt chặt lấy tai  rồi theo phản xạ tự nhiên, mắt tự động nhìn về phía vừa phát ra âm thanh kinh hoàng  và toàn bộ tư duy bỗng bị một tấm lưới màu nâu úp chặt lấy.


          TRỐNG RỖNG!


- - - * * * - - -


          Phòng số 4, nhà trọ nằm trong khu dân cư Phường Đề Thám:


          Tôi nhìn chằm chằm vào người đối diện với mình qua chiếc gương khá to . Váy trắng tinh khôi, tóc xoăn buông xõa ngang lưng và tô thêm một chút son hồng, khẽ mỉm cười vu vơ, tôi nhún vai tự nhủ: “ Ừ thì… Trông mình kể ra cũng không đến nỗi!”. Vừa mới nghĩ đến đó hai má đột nhiên nóng ran,ánh mắt sượt qua mảnh thủy tinh, hình như, cô gái trong gương cũng có vẻ tán đồng điều đó thì phải?


          Trời Thái Bình giữa trưa hè nắng chói chang, cong lưng trên con chiến mã đã ngấp nghé tuổi xế chiều,tôi mím môi khi giọt mồ hôi mặn chát vô tình rơi vào mắt cay xè, nhưng mà miệng thì lại cứ ngoác ra đến tận mang tai.


          Tôi đang vui! Rất vui!Vì hôm nay là ngày mà cô sinh viên nghèo bắt đầu tham gia kiếm tiền một cách chân chính. Ngày đi làm đầu tiên!


          Kiên quyết bỏ rơi con ngựa sắt ở nơi để xe dành cho nhân viên, tôi hào hứng nhịp chân trên con đường lát gạch xuyên qua hàng cỏ xanh mướt chạy dọc giữa hai dãy nhà dài với rất nhiều bàn ghế được sắp xếp một cách trật tự. Quang cảnh của quán cà phê này cũng đặc biệt như chính cái tên của nó: “Nhớ”. Tôi tiến thẳng tới gian nhà có mái hiên màu nâu nơi mà bất cứ ai khi đặt chân vào cũng đều nhận được những nụ cười thân thiện. Quầy bar, trung tâm của quán!


          Có chút hồi hộp khiến đôi chân chậm lại ở bậc thang cuối cùng, tôi khẽ hít một hơi thật sâu, đưa bàn tay vuốt nhẹ mớ tóc nâu rồi kiên quyết cầm vào tay nắm cửa. Bên trong kia, chợt vang lên tiếng Cẩm Vân gọi nắng.


          Nở nụ cười thật tươi, tôi khẽ lách mình bước qua khe cửa hẹp, hơi lạnh bất chợt ùa qua khiến bản thân có chút chao đảo. Quán khá vắng người, tôi nhìn quanh, ngơ ngác.


          - Xin chào! Em có thể giúp gì cho chị ạ?


          Một giọng nói ấm áp vang lên, tôi vội vã quay ra, bắt gặp một đôi mắt và một nụ cười thân thiện.


         - Ơ… Chào …! Mình .. Uhm… Mình là nhân viên mới… Mình… - Ánh nhìn xoáy sâu khiến tôi trở nên bối rối.


         - Nhân viên mới à? Vậy thì cậu đi theo cầu thang này lên tầng 2, sau đó rẽ phải, Chị Hằng đang chờ cậu đấy  – Âm thanh trầm ấm lại vang lên, cậu con trai mỉm cười nhìn tôi với cái nhìn chứa đầy sự thấu hiểu.


           - Cảm ơn! – Tôi khẽ gật đầu rồi cũng đáp lại bằng một nụ cười tươi nhất có thể.         


          Men theo chiếc cầu thang xoắn ốc làm bằng gỗ nâu, tôi chợt cảm thấy dường như mỗi bước tiến lên là thêm một lần lại gần ánh sáng và khi những bước chân cuối cùng kết thúc cũng là lúc tôi thấy mình được bao trọn trong vòng tay của gió và nắng.


         “Tuyệt vời” – Câu nói vô thức buột ra trên môi. Tôi lặng người khi màu xanh mượt mà choán lên toàn bộ tâm trí.


            Cuộc gặp gỡ với chị Hằng - Chủ nhân của quán cà phê - diễn ra khá nhanh chóng. Theo sự căn dặn của chị, tôi lại tìm đến cậu con trai dễ mến mà sau này hay được tôi, với sự yêu thương vô bờ bến gọi là “ Tuấn hâm”để được hướng dẫn chi tiết hơn. Và  rồi chỉ một lát sau, tôi đã thấy mình đang loay hoay giữa một hành lang dài, trên tay là bộ đồng phục của “Nhớ” - một bộ váy liền màu chàm buồn man mác nhưng không kém phần năng động khiến tôi vô cùng yêu thích.


            Bước chân chầm chậm trên những ô gạch vuông, tôi đưa mắt dò tìm phòng thử đồ theo sự chỉ dẫn của Tuấn. Nhưng mà, các phòng ở đây khá là giống nhau lại không có bảng tên nên với tôi đó quả là một thách thức không hề nhỏ.


              “Xoẹt” - Một âm thanh vô tình lọt vào tai khi tôi đang tần ngần dừng chân trước một cánh cửa. Tiếng động tuy không lớn nhưng cũng đủ để khơi gợi những bộ óc tò mò.


              Phải mất một lúc mới có thể dọn dẹp hết những suy nghĩ  lộn xộn trong đầu,tôi cố gắng điều hòa nhịp hô hấp đang tăng nhanh sau đó mím môi rồi bàn tay đưa lên khẽ xoay chốt cửa một cách đầy kiên quyết.


              Giữa không trung, tiếng “Cạch!” vang lên khô khốc.


              Tôi ghé mắt tập trung quan sát. Căn phòng khá tối khiến tôi phải dựa vào vệt sáng đang lớn dần mới có thể nhìn thấy những thứ được chứa bên trong và qua những vật dụng linh tinh kia, không khó để đoán ra đây là một nhà kho cũ.


            - Thật là lãng phí thời gian. Chả có gì ở đây cả! – Tôi nhăn mặt tự nhủ.


             Nhưng khi đang định đóng cửa lại và quay đi, bỗng nhiên có một cái gì đó sượt qua khiến tôi buộc phải chú tâm thêm lần nữa.


             Một thứ gì đó có hình dạng như một con người và nổi bật trên đó là sắc đỏ!


             Màu đỏ!


             Một màu đỏ rực như lửa!


             Tôi bất giác giật mình, dường như có một dòng điện chạy dọc sống lưng khi nhìn  “Thứ có hình dạng giống như con người đó” đang ngồi giữa vầng ánh sáng mờ ảo của mặt trời, ngước mắt về phía tôi, màu đỏ rực lên như máu..


             - AAAAAAAAAAA! - Tim tôi đập rất nhanh, hô hấp đột nhiên trở nên quá khó khăn vì tôi không thể ngăn nổi bản thân bật lên một tiếng kêu kinh hãi.


             Sinh vật kỳ kạ kia dường như đã bị tiếng hét vừa rồi đánh thức, lập tức quay ra và tôi gần như ngừng thở khi đập vào mắt mình là một dòng suối đỏ trượt dài trên làn da đã trở nên quá trắng bởi ánh nắng của mặt trời cùng với hai đồng tử đen kịt như màn đêm không ngừng ghim chặt tôi vào cái nhìn lạnh buốt.


            Tất cả tạo thành một bức tranh đầy màu sắc ma quái và ám ảnh.


           Tôi cố ép mình nuốt chặt những tiếng kêu vô duyên chỉ chực lao ra từ nơi cổ họng khô khốc nhưng rồi mọi việc đột nhiên trở nên tệ hơn khi tôi  nghe thấy rõ ràng âm thanh phát ra từ sinh vật đó:


           - Cái quái gì đang xảy ra thế?


            Điều này thật sự đã vượt quá sức chịu đựng của tôi. Vậy là, không thể kìm chế thêm được nữa, tôi thấy mình tiếp tục hét lên và sau đó hình như còn buông ra một câu nhận định khá là ngu ngốc!


          Ừ thì… Trước những sự việc vượt quá tầm kiểm soát bao giờ con người chả dễ lâm vào cái sự ngu ngốc ấy!


          Nhưng rồi một lúc sau, khi mà trí não đã theo kịp những thông tin cần phải xử lý thì cũng là lúc khoảng cách giữa hai chúng tôi dần thu hẹp lại, đủ để tôi nhận ra “Sinh vật kỳ lạ” kia là một người con gái rất xinh.


          Người đó có một mái tóc đỏ suôn dài làm nổi bật lên làn da trắng sáng mịn màng, một gương mặt trái xoan với sống mũi cao thẳng tắp và một khuôn miệng xinh xắn được tô màu hoa hồng càng trở nên rực rỡ nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất là đôi mắt. Một đôi mắt màu nâu to tròn nhưng lại toát lên ánh nhìn sắc nhọn như dao, một sự lạnh lùng khiến người ta phải e sợ.


          Một vẻ đẹp kiêu sa, quyến rũ nhưng lại ẩn chứa sự nguy hiểm khôn cùng..


          Một sự cô độc đến đáng thương nhưng lại được che giấu dưới một sự lạnh lùng đến đáng sợ!


         Tất cả, tạo thành một bản thể bí ẩn đủ để bất kỳ ai khi vừa mới gặp cũng phải thốt lên: “Một người con gái đặc biệt!”


           VÀ QUẢ THẬT…


          DÙ LÀ QUÁ KHỨ, HIỆN TẠI HAY TƯƠNG LAI..


         VỚI TÔI…


          NGƯỜI CON GÁI NÀY MÃI MÃI LÀ NGƯỜI VÔ CÙNG ĐẶC BIỆT..


         ĐẶC BIỆT THEO CÁCH CỦA RIÊNG TÔI…


          Tôi cứ đứng đó, mặc cho thời gian trôi.


          Mãi cho đến khi bị cơn đau ở vai đánh thức, cùng lúc, đôi tai chợt nghe thấy một âm thanh sượt qua, nhẹ như gió thoảng:


          - Chết với tôi là một hạnh phúc đấy! Cậu không thể đoán được tôi đã từng ước ao được làm ma bao nhiêu lần đâu. Nhóc!


            Phút chốc, tôi hoàn toàn không thể nhận thức được mọi việc xảy ra xung quanh.


           Cảm giác đầu tiên của tôi là: Sốc!


           Tôi hoàn toàn bị sốc!


           Rồi sau đó, tôi muốn được biết lý do tại sao? Nguyên nhân gì mà một người trẻ như thế kia lại có thể nói ra một câu như thế chứ?


           Điều đó, thôi thúc tôi chạy đuổi theo những bước chân…


          Tôi muốn được biết! Và tôi nhất định phải biết!


          - ĐỨNG LẠI! ĐỨNNNNNGGGGGGGGG…… LLLLẠAAIIIIIIIIIII !


           Tôi hét lên khi thấy người con gái ấy đang băng băng tiến về phía trước.


          Nhưng mặc kệ những nỗ lực của tôi, cô ta vẫn cứ bướng bỉnh bước đi. Tôi bất lực nhìn mái tóc đỏ rực lên dưới ánh nắng ngày một xa dần.


         - Tôi bảo cậu đứng lại cơ mà! ĐỨNG LẠI!


          Tôi tiếp tục hét lên và đôi chân vẫn lao đi không mệt mỏi. Trò chơi đuổi bắt này, tôi nhất định sẽ tham gia cho tới phút cuối cùng!


          Nhưng rồi tới một góc khuất, mái tóc đỏ đột nhiên biến mất..


           Không một dấu vết!


           Bước chân thôi không còn gấp gáp, tôi đứng lặng người, nghe rõ tiếng tim mình thở những hơi nặng nhọc.


            Một chút ngơ ngác cộng thêm cảm giác hụt hẫng và mơ hồ khiến cho tâm trí tôi trở nên bối rối..


            Một cơn gió không rõ từ đâu đột ngột thổi tới dường như cố ý ném cho tôi tiếng cười giễu cợt.


            Không gian bỗng nhiên yên tĩnh kỳ lạ, chỉ có tôi và những tia nắng xiên ngang cô độc giữa một hành lang trống vắng.


            Tôi tự hỏi chính mình: “Có lẽ nào.. Tất cả chỉ là một giấc mơ? Người con gái đó.. Nàng tiên cá của tôi.. Phải chăng… Chỉ là ảo ảnh?”


            “KHÔNG!” - Trong đầu tôi, một tiếng nói bất chợt vang lên -“Mọi việc vừa xảy ra là THẬT! Cô gái ấy là có THẬT” Âm thanh rõ ràng và kiên quyết như một lời khẳng định chắc chắn không gì có thể lay chuyển được khiến cho mọi nghi ngờ vừa nhen lên mới đây đã hoàn toàn biến mất.


           Cho tới tận bây giờ tôi vẫn không thể lý giải được tại sao, vào khoảnh khắc ấy, tôi lại có được sự tự tin và quyết tâm đến vậy.


          Dường như sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi vừa qua, trong tôi bỗng có một thứ gì đó tuy còn mơ hồ nhưng cũng đủ dữ dội để thúc giục  tôi không ngừng bước về phía người con gái ấy.


          Là định mệnh?


          Là duyên phận?


          Hay bất luận là gì đi chăng nữa.. .


          Tôi chỉ biết rằng, khi tôi vừa nhìn vào đôi mắt lạnh băng của người con gái ấy thì mọi thứ xung quanh dường như đã được gói gọn vào một quả cầu mà chỉ có chúng tôi là hai sinh vật sống duy nhất hiện hữu ở trong đó.


         Một cảm giác thân quen kỳ lạ như thể người đi xa lâu ngày nay gặp lại cố nhân và một chút bình yên khi cuối cùng cũng tìm thấy một nơi nghỉ chân phù hợp..


         Quả thật là rất khó để diễn tả tâm trạng lộn xộn của tôi lúc đó.


         Tuy nhiên, giữa những mớ hỗn độn ấy, đâu đó trong tôi vẫn cháy lên một niềm tin rằng: “Người con gái ấy là thật và tôi nhất định sẽ tìm được cô ấy! Nhất định thế!”


         Khẽ hít một hơi thật sâu, tôi nắm chặt hai bàn tay như thể muốn nắm trọn cơ hội mà định mệnh vừa mới ban tặng cho mình. Viễn cảnh về cuộc hội ngộ với “nàng tiên cá của tôi” không ngừng thôi thúc bước chân tôi tiếp tục trải dài trên những ô gạch vuông loang lổ rất nhiều vệt sáng .


         “Chúng tôi chắc chắn sẽ gặp lại nhau!” và tôi rất tin vào điều ấy.


         Nhưng trước khi chuyện đó xảy ra, có lẽ tôi nên đi tìm phòng thay đồng phục đã.


         
Dương Hàn Linh


Chap 2: Ảo Ảnh.


                               - Dương Hàn Linh–




         Một tiếng “Bịch” gọn lỏn vang lên giữa không gian yên tĩnh của buổi trưa hè  khiến cho tấm thân đang mệt mỏi của tôi trở nên chao đảo.


 


         Tôi thấy mình đang rơi!


 


         Rơi rất nhanh!


 


         Cái cảm giác được “bay” vào vòng tay của bóng tối quả thật rất tuyệt!Tới mức dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, tâm hồn tôi vẫn trào lên một thứ bình yên khó tả.


 


        Nhưng“Ngày vui vốn ngắn chẳng tày gang” và hạnh phúc thì lúc nào cũng quá nhỏ bé so với tham vọng của một đời người, giấc mơ dẫu rằng đẹp đến thế nào cuối cùng rồi cũng phải nhường chỗ cho phút giây của sự thức tỉnh.


 


         Có chút nuối tiếc vì phải chia tay với màu đen dịu dàng, tôi từ từ mở mắt. Một mảng màu xanh ngăn ngắt bất chợt ùa vào tâm trí khiến cho cảm giác nhức nhối khi ánh nắng lại một lần nữa đâm xuyên vào hai đồng tử dường như tan biến.


 


        Mộ ttrưa mùa hè trong veo!


 


        Một cảm giác yên bình!


 


       Ước gì cứ thế này và tôi biến mất! Để khi mở mắt, tôi sẽ thấy mình được mời gọi, hoan nghênh bước vào cánh cổng có ghi hai chữ: “THIÊNĐƯỜNG” và rồi, biết đâu đấy, có thể tôi sẽ gặp lại “Người đó” với nụ cười rạng ngời nổi bật giữa một không gian nhuộm màu thiên thanh dịu mát.


 


        Vào thời điểm ấy, ở giữa màu xanh tuyệt đẹp ấy, Thiên Đường chắc hẳn sẽ tuyệt diệu lắm!


 


       Mà những thứ đẹp đẽ trên đời này bao giờ chẳng có ma lực quyến rũ chết người khiến cho tất cả những kẻ đã bị trúng bùa mê rồi sẽ đồng loạt trở thành những con thiêu thân sẵn sàng hi sinh hết mình cho cái lý tưởng “cảm tử quân” ngu ngốc.




          Như “Người đó” có lẽ cũng vì quá ham muốn ánh sáng của Thiên Đường đã rũ bỏ tất cả để ra đi mà chẳng mảy may bận tâm đến vết thương sẽ gây ra cho những người ở lại.


 


        “Người đó”……


 


         Một đôi mắt long lanh, một vầng trán thông minh và một nụ cười khiến cả gương mặt bừng sáng đột ngột hiện về trong tâm trí.


 


          Chợt ngực trái nhói đau!


 


          Cũng đã lâu lắm rồi…


 


          Sao vẫn không ngăn nổi mỗi lần nhắc đến, dù chỉ vô tình thôi, tôi luôn có cảm giác kỳ lạ rằng cómột bàn tay không ngừng khua khoắng trong lồng ngực, rồi sau đó, khi tìm được trái tim tôi, bàn tay ấy lại kiên quyết siết chặt một cáchlạnh lùng và buộc tim tôi phải rên rỉ những tiếng kêu khắc khoải như thể đang hấp hối.


 


         Kẻ ích kỷ!


 


         Kẻ đáng ghét!


 


         Kẻ đã mang  tất cả nụ cười của tôi đi mất!


 


        Cố gắng gạt bỏ hình ảnh đầy ám ảnh kia, tôi hậm hực đứng dậy. Ở đời,khi chẳng may đã bị thương đến chảy máu, rách da, thì, dẫu có liền lại, vết sẹo vẫn ngang nhiên ở đó và tấy đỏ khi có cơn gió trở trời. Suy cho cùng nỗi đau dù có bao nhiêu lâu vẫn khiến người ta không thể thản nhiên được.


 


         -Chị… Chị có sao không ạ?


 


          Một giọng nói ngây ngô đột ngột vang lên phá tan không gian yên tĩnh của buổi ban trưa. Tôi uể oải đưa mắt về phía vừa phát ra âm thanh, không ngăn được cái nhíu mày khi sự hoảng loạn của kẻ đối diện ùa vào tâm trí.


 


           Cũng phải thôi! Ai mà biết được một người không còn gì như tôi sẽ có thể làm ra những trò điên dại gì chứ. Nghĩ đến đây, miệng tôi lại vôthức vẽ thành hình một vầng trăng khuyết hoàn hảo.


 


         Im lặng!


 


        Gượng đứng dậy, tôi lấy tay phủi mớ bụi trắng bám vào bộ đồng phục màu chàm, cảm thấy cơ thể bắt đầu kêu rên vì hậu quả của cú ngã vừanãy.


 


         -Chị có đau không ạ?


 


          Âm thanh trong trẻo một lần nữa lại ngân lên cùng với hai con mắt tròn xoe, một hình ảnh quen thuộc sượt qua khiến tim tôi bất giác thót lên một cái. Nuốt nước bọt thật nhanh, tôi đánh lạc hướng mớ cảm xúc hỗn độn đang không ngừng trào lên bằng cách tập trung vào việc ngân nga câu hỏi:


 


          - Theo nhóc thì cú đo đất vừa rồi đã đủ mạnh chưa?


 


          Bất ngờ trước câu chất vấn ngược của tôi, một chút bối rối hiện lên trên gương mặt đáng yêu, kẻ gây tai nạn cho tôi cúi đầu lí nhí:


 


         -Ơ… Dạ… Em… Em .. Xin lỗi!


 


          Tôi nhìn em, gương mặt bầu bĩnh lấp ló sau làn mi cong, dưới bàn chân xinh xinh là đôi giày trượt patin màu xám đen ngoan ngoãn nằm im, bộ quần áo màu thiên thanh có in hình siêu nhân oằn mình nhăn nhó vì sự dày vò của hai bàn tay cứ không ngừng vặn vẹo và mái tóc đen mượt mà ánh lên giữa những tia sáng mặt trời - Một cậu bé tám tuổi với bộ dạng hối lỗi dễ thương như thiên thần trong màu vàng của nắng.


 


         Nếu là tôi của trước đây, có lẽ tôi sẽ chạy đến bên em, dùng tay xoa lên mái tóc đen, mỉm cười mà nói rằng: “Không sao đâu! Không có gì đâu!Lần sau cẩn thận nhé!” Vậy là em sẽ lại ngước nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe và rồi hai chúng tôi sẽ cùng nhau cười toe như mùa thu tỏa nắng.


 


         Tiếc là tôi của bây giờ - trước hình ảnh tưởng như quá đỗi thân quen kia - lại chỉ thấy tim mình nhói lên những cơn đau âm ỉ. Thế là, tôi tự cho phép mình trưng ra cái giọng lạnh lùng quen thuộc:


 


           -Nếu mọi hành vi xấu xa gây ra đều có thể giải quyết bằng hai từ “Xin lỗi” thì cái xã hội này cần gì đến sự tồn tại của cảnh sát?


 


            Rồi dường như chưa thỏa mãn với câu nói của bản thân,  tôi từ từ bước về phía em, nhẹ nhàng đưa tay nâng chiếc cằm nhỏ xinh để cho gương mặt mình có thể phản chiếu thật sâu sau tấm kính trong veo và tiếp tục nói:


 


           -Cách tốt nhất để không phải cúi đầu là đừng bao giờ làm những việc gây tổn thương cho người khác, nhóc ạ!




             Buông tay!


 


            Bỏ lại thằng bé ngơ ngác ở phía sau, tôi quay lưng bước đi, trong đầu lóe lên một ý nghĩ: “Bỗng dưng đi nói triết lý với một đứa trẻ con..Thiện Thanh à… Mày thật sự là điên quá rồi đấy!” Lại nhếch mép cười, tặc lưỡi: “Ừ thì ..  Kệ!”


 


          Bước chầm chậm vào quầy bar quen thuộc, tôi mặc cho hồn mình trôi theo tiếng hát da diết của Khánh Ly với những ca từ đậm chất đời của người nhạc sỹ tài hoa Trịnh Công Sơn. Tôi yêu nhạc Trịnh, yêu giai điệu nồng nàn, yêu từng nốt nhạc con con nhưng có ma lực khiến người nghe phải chiêm nghiệm và nghĩ suy về cuộc sống.


 


          - Đại ca! Lặn đi đâu mà đệ tìm nãy giờ không thấy?  - Giọng con trai đột ngột vang lên đều đều bên tai có tác dụng như một hồi chuông kéo tôi ra khỏi những suy tư mải miết.


 


          Đưa ánh mắt lơ đãng nhìn người đối diện, tôi khẽ trả lời, chợt nghe tiếng mình nhẹ như gió thoảng:


 


           -Đi kiếm một nơi bình yên! Có chuyện gì không?


 


          - À.. Cũng không có gì to tát.. –Chất giọng ấm áp tiếp tục vang lên – Chỉ là muốn báo cho đại ca.. Hôm nay, quán mình có thêm một người mới đấy!


 


          Thật lòng mà nói thì với mớ tâm trạng đang bùng nhùng bên trong, tôi chỉ muốn hét lên thật to rằng:“Cái việc có nhân viên mới hay không thì liên quan quái gì tới tôichứ? Tại sao lại cứ đem những thứ vớ vẩn ấy làm phiền tôi? Tôi cóc thèm quan tâm! ” Nhưng khi nhìn thấy sự hào hứng cháy rực trong đôi mắt màu nâu, tôi lại đành ậm ừ ra vẻ :         


 


           -Uhm.. Vậy hả? Trai hay gái?


 


          Trái ngược hoàn toàn với cảm giác của tôi, gương mặt kẻ đối diện đột ngột giãn ra và sự hí hửng thì dường như chất đầy trong giọng nói:


 


          - Tất nhiên là Con gái! Không những thế đó lại là một cô gái rất xinh.. Vừa đủ tiêu chuẩn làm người tình trong mộng của đệ… Có lẽ.. Đệ yêu rồi đại ca ạ!


 


          Kết thúc câu nói trên, Tuấn đưa mắt lên cao, hai tay cùng lúc đặt lên ngực dáng vẻ nghiêm trang như thể vừa tuyên bố một việc gì trọng đại lắm. Cái điệu bộ “made in Korean Film” của Tuấn khiến tôi không khỏi bật cười:


 


         -Yêu một người chưa bao giờ  là chuyện dễ dàng – Tôi tiếp tục nói - Thế nên đừng dại dột mà đem tình cảm ra làm trò đùa. Không phải cái cột thu lôi nào cũng đủ sức chịu sét đâu, ông tướng!    


 


         -Ý! - Tuấn le lưỡi, nhún vai ra vẻ - Phải bản lĩnh lắm mới được làm tiểu đệ của đại ca thế nên xin đại ca cứ yên tâm, “cột” của em là“xịn” lắm!


 


            Nói đến đây, cả hai chúng tôi không ai bảo ai cùng vô thức nhe ra một nụcười.


 


            Bản lĩnh à? Để làm bạn với một kẻ như tôi.. Có lẽ thật sự cần bản lĩnh?


 


                                           “Let the skyfall, when it crumbles


                                           We will standtall Or face it all together


                                              …………………………Atskyfall


 


           Tiếng nhạc chuông điện thoại lại đột ngột vang lên, tôi liếc nhìn vào màn hình cố giấu tiếng thở dài khi dòng chữ  thân quen không ngừng nhấp nháy.


 


           Buông điện thoại sang một bên, tôi ngẩng đầu nhìn Tuấn rồi khẽ nói:


 


          - Hết giờ, đi giải sầu! Đại ca mời, Ok?


 


             Tuấn không nói gì chỉ lặng lẽ thu hình tôi trong đáy mắt màu nâu nhỏ dài như hai sợi chỉ. Mùi cà phê nồng nàn lẩn quẩn xung quanh chúng tôi  khiến cho bầu không khí trở nên đặc quánh, không gian và thời gian dường như đứng yên. Cuối cùng, Tuấn phá vỡ sự lặng im bằng cách gói gọn mọi âu lo cùng tiếng thở dài vào một câu trả lời ngắn gọn:


 


          -  Với đại ca, lúc nào cũng được!


 


           Khẽ gật đầu, tôi cúi xuống chiếc bàn gỗ màu nâu, cố gắng để đầu óc mình trống rỗng bằng cách tập trung vào công việc. Căn cứ vào mối quan hệ đã có giữa hai chúng tôi, tôi có thể dám chắc rằng Tuấn biết rất rõ chuyện gì đang xảy ra nhưng để tốt cho tâm trạng của tôi, cậu lúc nào cũng lựa chọn phương án ba không: “Không cố để được biết,không cố để được nghe và không cố để được thấy” Thật lòng, tôi luôn biết ơn Tuấn rất nhiều vì điều ấy.


 


            Đôi khi, trong cuộc sống này, có những thứ mà bạn có thể nhìn thấy rất rõ ràng nhưng lại buộc phải giả vờ như thể mình là một kẻ mù lòa để không chạm vào nỗi đau và làm tổn thương ai đó.




           Tôi quyết định lặng im, Tuấn cũng đã quay lại vị trí ban đầu để hoàn thành nốt những thứ còn dang dở chỉ có tiếng nhạc vẫn kiên nhẫn vang lên đều đều dẫn chúng tôi đi vào hai miền thế giới.  


 


          Trời tối dần.


 


         Quán bắt đầu trở nên đông khách hơn nhờ thế mà tâm trạng của tôi cũng nhẹ vơi đi một chút. Thật may!


 


          Hết ca làm, tôi khoan thai bước ra đường khi thành phố đã lên đèn. Thái Bình của tôi không thật rực rỡ vào buổi đêm, có lẽ vì quá tuân thủ theo chính sách tiết kiệm điện của trung ương nên ngoại trừ khu trung tâm, những nơi khác chỉ thỉnh thoảng mới có một vài ngọn đèn cao áp được thắp sáng. Im lặng dựa vào bức tường trước cửa khu để xe, tranh thủ lúc Tuấn chưa ra, tôi đưa ánh mắt quan sát xung quanh, khá hài lòng khi những mảng màu vàngyếu ớt đan xen với bóng đêm tạo thành những bức tranh đầy ma quái khiếncho lòng mình dịu lại.


 


          Bỗng từ đâu đó bên trong màu đen huyền ảo của không gian, một tiếng nói đột ngột vang lên khiến máu trong người tôi gần như đông đặc:


 


         - THIỆN THANH!




          Không ngăn nổi cái nhíu mày rất khẽ của bản thân, tôi bất lực để mặc cho cái bản năng chạy trốn củamình trỗi dậy.


 


          Tôi muốn tránh xa chủ nhân của tiếng nói kia càng xa càng tốt..


 


          Và thế là, chỉ bằng một cú nhảy nhẹ nhàng tôi đã thấy mình lao vào vòng tay mềm mại của bóng đêm ngay khi bàn chân vừa chạm đất.


 


          Tôi sải những bước rất nhanh…


 


          Mặc cho những cơn gió sượt qua khiến môi tôi trở nên khô rát, mặc cho chất giọng thảng thốt đang không ngừng réo gọi tên tôi và mặc cho con ngựa sắt thân yêu hét lên một tiếng kinh hoàng khi bị quẳng đi một cách không thương tiếc.


 


          Mặc kệ hết!


 


          Ngay lúc này đây, nếu Thượng đế có ưu ái mà hỏi han đến nguyện vọng của tôi thì tôi sẽ không ngại ngần mà cầu khẩn một điềuthôi:


 


          Ước gì tôi biến mất!


 


                                                                             - - - * * * - --




           Loay hoay một lúc với những cánh cửa giống hệt nhau dọc dãy hành lang, cuối cùng tôi cũng tìm được phòng thay đồ nhờ một hàng ký tự ngoằn nghèo được ai đó vụng về khắc lên lớp gỗ mà phải tinh mắtl ắm mới có thể nhìn thấy. Buông khẽ một tiếng thở phào, tôi chầm chậm xoay xoay tay nắm cửa.  




           Ghé mắt theo phản xạ tự nhiên, đập vào trí não tôi là hình ảnh hai dãy tủ dài màu xám kem chạy dọc hai bên tường và một chiếc gương khá lớn treo ở chính giữa cánh cửa màu nâu cắt ngang chia căn phòng thành hai phần riêng biệt.




               “Một căn phòng khá đẹp!” – Tôi sải những bước chân thật nhanh tiến về phía trước, vừa đi vừa tự nhủ và sau khi cởi bỏ chiếc váy trắng tinh khôi, tôi mỉm cười hài lòng khi bộ đồng phục màu chàm khoác lên người khá vừa vặn.




                Bước ra khỏi phòng thay, tôi chậm rãi đưa tay túm lấy mớ tóc màu nâu, kiên quyết nhốt chúng lại trong cái “nhà tù” bằng miếng vải mềm màu đen mà người ta hay gọi là “dây buộc tóc” rồi tự soi mình qua lớp thủy tinh, không khỏi tự hào khi nhìn thấy cô gái trong gương thật gọn gàng và năng động.




              - Bắt đầu thôi! Cố lên nào Dạ Thảo!




               Hai bàn tay nắm chặt vào nhau, tôi mím môi, dũng khí dường như tăng lên gấp đôi khi thấy bóng mình phản chiếu qua gương cũng khẽ gật đầu và sự quyết tâm rực lên trong ánh mắt.




              Tôi tin, rất tin rằng mình sẽ làm được!Nhất định là như thế!




              Tôi đi chầm chậm dọc dãy hành lang chăm chú ngắm nhìn những tia nắng xiên ngang đang ra sức phả vào không gian hơi thở ấm nóng.




             Một công việc mới!




             Một cuộc gặp gỡ đầy màu sắc cổ tích diệu huyền!




             Một trưa mùa hè đáng nhớ!




             Nghĩ tới đây, tôi từ từ ngẩng mặt lên đón cơn gió nhẹ bất chợt ùa qua rồi khẽ mỉm cười khoan khoái.




             - CẬU GÌ ƠI! - Tiếng một người congái bất chợt vang lên sau lưng khi tôi đang bước tới bậc cuối cùng của chiếc cầu thang dẫn vào căn nhà chứa quầy bar buộc tôi phải quay người lại theo phản xạ:




            - Cậu.. gọi tớ?




            - Cậu là Dạ Thảo, người mới phải không?- Cô gái cắt tóc tém đối diện tôi không trả lời mà chỉ nhoẻn miệng cười rồi hỏi.




             Tôi khẽ gật đầu như một lời xác nhận thiếu mất âm thanh, trong đầu không quên nhủ thầm: “Thông tin ở đây lan truyền nhanh thật đấy”




           - Tớ là Hạ Vy, cứ gọi tớ là Vy cũng được –  Dừng lại mấy giây, cô gái khẽ lắc đầu để  xua đi những sợi tóc không ngừng  lòa xòa trên mặt khiến mình khó chịu rồi tiếp tục:




            -  Chị Hằng nói tớ chỉ cho cậu địa điểm và công việc mà cậu sẽ làm. Có lẽ bắt đầu từ nay về sau chúng mình sẽ là đồng nghiệp của nhau đấy. Cùng giúp đỡ nhau nhé. Còn bây giờ thì đi theo tớ!




             Nói xong không để tôi kịp nói thêm câu nào, Hạ Vy lập tức quay người tiến về phía dãy hành lang dài trưng bày cơ man nào là bàn ghế.




             Tôi vội vã đuổi theo, khẽ thở dài khi trong đầu lóe lên một ý nghĩ: “Lúc nào cũng phải lẽo đẽo chạy theo sau lưngngười ta thế này công nhận hôm nay là một ngày thật đặc biệt!” 




            Chúng tôi dừng lại cạnh một cái bàn nhỏ màu nâu cũng là nơi làm việc và nghỉ ngơi của nhân viên. Hạ Vy rất nhiệt tình chỉ dẫn cho tôi những việc cần phải làm. Đó thật sự là một cô gái rất dễ thương và cũng là một đồng nghiệp tuyệt vời  mà cho tới tận sau này tôi vẫn luôn yêu mến.




          Theo sự hướng dẫn của Hạ Vy, tôi hào hứng bắt tay vào công việc mới. Lúc đầu cũng có chút bối rối và ngượng nghịu nhưng vì công việc cũng khá giản đơn nên tôi làm quen rất nhanh chóng.




          Đang ngồi ngắm những dãy cỏ xanh mướt dường như rực lên dưới ánh sáng mặt trời và tự kỷ với những suy nghĩ đi hoang thì bất chợt một tiếng thét vang lên khiến tôi chú ý:




          - Thằng nhóc hư đốn này! Mẹ đã nói là ngồi yên đó chờ mẹ làm xong việc cơ mà. Ai cho con tự ý  đi lang thang rồi để quần áo lấm lem thế này?Có biết mẹ lo lắm không hả?Lần sau thì đừng bao giờ đòi mẹ đưa đi đâu nữa nhé! Ở nhà!




          Tôi chăm chú quan sát kỹ hơn, nhận ra đó là một cảnh khá thân quen, một bà mẹ đang giấu sự quan tâm, lo lắng và yêu thương cho đứa con của mình dưới vỏ bọc của những lời la mắng.




          Cũng giống như cà phê ban đầu có vẻ như rất đắng nhưng sau đó luôn là dư vị của sự ngọt ngào khiến người ta thấm rất sâu và rất lâu. Đôi khi, tình yêu không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng những lời có cánh .




          Nhưngtất nhiên sự cảm nhận này sẽ đòi hỏi rất nhiều thời gian còn nhất thời, thường thì không phải ai cũng nghiệm ra được điều ấy.




          Giống như cậu bé mặc áo xanh thiên thanh đang nức nở kia, có lẽ trong đầu chỉ nghĩ rằng: “Mẹ ghét mình lắm”




            - Con … Con .. Xin lỗi.. M… Mẹ! Lần..Lần sau con không như thế nữa - Cậu bé đưa tay vừa lau nước mắt vừa cất những tiếng bị đứt đoạn bởi tiếng nấc.


 




             Người mẹ trẻ có vẻ như đã yên tâm hơn cộng thêm sự xót xa khi trông thấy con mình nước mắt đầm đìa bèn hạ giọng:




             - Con đi đâu? Làm sao quần áo lại bẩn hết thế này?




             - Con.. Con định .. Định trượt ..Pa… Partin.. Ở.. Ở… - Cậu bé dừng lại, đưa tay chỉ chỉ về hướng dãy hành lang có phòng thử đồ rồi tiếp tục – Con.. Con cứ tưởng ở đó không có người.. Rồi… Rồi bỗng nhiên có chị tóc đỏ đi tới.. Rồi Con đâm vào chị ấy.. Con… - Tới đây, cậu bé không nói thêm gì nữa hay đúng hơn là sau câu nói kia, tôi không còn quan tâm gì đến xung quanh nữa.




              Những lời của cậu bé ùa vào tai tôi không khác gì một tiếng sấm giữa trời quang.




              Hóa ra cậu bé kia cũng đã ở hành lang nơi tôi gặp nàng tiên cá? - Phải




             Và cậu bé ấy cũng gặp cô gái có mái tóc đỏ? - đúng




             Vậy là.. cô ấy đang ở đây? – Khôngs ai!




             Như thế thì... Tôi có thể gặp lại Nàng tiên cá? - Chắc chắn!




            Những câu hỏi không ngừng trào lên trong đầu tôi như một mớ bong bong rối rắm nhưng ít ra, lòng tôi đã nhẹ nhàng hơn một chút.




            Trời bắt đầu tắt nắng, quán cũng trở nên đông khách hơn. Tôi và Hạ Vy bận luôn chân luôn tay  đồng nghĩa với việc tôi cũng chẳng còn thời gian để tìm một kết thúc viên mãn cho mối bận tâm của mình.




            Tan ca, uể oải bước ra từ phòng thay đồ, tôi đưa mắt tìm cô bạn mới quen, cảm nhận đôi chân mình nặng trĩu những tiếng rên rỉ. Thật sự rất mệt!




            Không thấy Hạ Vy, tôi đành buồn bã lết tấm thân rã rời về phía nhà để xe, vừa đi vừa tự nhủ: “Có lẽ hôm nay chưa có duyên. Thôi thì đành để mai hỏi vậy!”




             Không gian xung quanh được bao phủ bởi rất nhiều ánh sáng tỏa ra từ các bóng đèn treo cao khiến “Nhớ” của tôi trở nên lung linh hơn bao giờ hết. Tôi say mê đưa mắt ngắm nhìn những khung cảnh thân quen thoắt cái đã được bàn tay tài tình của nhà ảo thuật bóng đêm biến đổi thành diện mạo mới.




           - Cậu gì ơi! - Tiếng nói ấm áp vang lên có chút gì đó quen quen, tôi tò mò quay lại và nhận ra đó là chàng trai tốt bụng đã giúp mình hồi sáng.




           -  A! Người quen! – Tôi khẽ reo lênrồi nhe răng cười một cái rõ tươi – Từ chiều tới giờ tớ cứ định tìm cậu để cám ơn mà không gặp! May quá! Cảm ơn cậu đã tận tình giúp đỡ tớ nhé!




             - Chuyện nên làm mà. Không phải khách sáo thế đâu! - Tuấn vừa nói vừa xua tay như thể chuyện đó chẳng có gì đáng kể,sau đó hỏi tiếp bằng chất giọng chứa đầy sự quan tâm:




             - Hôm nay của cậu thế nào? Buổi đi làm đầu tiên thuận lợi chứ?




             - Có chút lóng ngóng vì tớ cũng chưa được quen việc lắm nhưng mà cũng tạm ổn! – Tôi trả lời một cách thật thà.




              - Ừ! Ai mới đầu cũng thế mà, Cố lên!- Tuấn nháy mắt động viên.




             - Ừ! Cảm ơn! Tớ sẽ cố!




             Một cơn gió mát lạnh sượt qua, chúng tôi không ai bảo ai cùng nở một nụ cười tươi tắn.




            - À! Cậu có đi tới nhà để xe không? -Tuấn tiếp tục cắt ngang không gian yên tĩnh xung quanh bằng một câu hỏi.




           - Có chứ! – Tôi đáp lại rất nhanh -Tớ đi xe tới đây mà. Có gì không?




           - Thế thì may quá! Tớ có hẹn với Đại ca nhưng Chị Hằng lại vừa có việc đột xuất nhờ, tớ phải làm xong mới đi được. Cậu có thể chuyển lời giúp được không? Đại ca đang chờ tớ ở nhà để xe ý.




            - Tất nhiên là tớ có thể rồi! – Tôi khẽ gật đầu rồi như phát hiện ra có điều gì đó chưa được ổn, tôi hơi ngập ngừng tiếp tục  –  Nhưng mà.. Tớ có biết đại ca cậu là ai đâu?




              - À! - Tuấn khẽ thở phào, phì cười trước sự đãng trí của mình rồi vừa đưa tay gõ lên trán vừa nói - Tớ cứ tưởng chuyện gì. Cậu cứ tìm cô gái nào có mái tóc đỏ rực là đại ca mình đấy. Ở quán này chỉ có mỗi một người như thế thôi. Mình phải đi rồi! Phiền cậu nhé!




           Tuấn đã chạy đi từ lâu mà tôi vẫn đứng dậm chân tại chỗ. Dường như không tin vào tai mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến tôi đơ ra một lúc.




             Là ý trời chăng?


 


            Có lẽ.. Tôi bắt đầu nên tin vào duyên số.




            Và đúng như người ta vẫn thường nói: Khi bạn có một mục tiêu để hướng tới thì mọi thứ xung quanh sẽ chẳng thể nào ngăn được quyết tâm của bạn ngoại trừ chính bản thân bạn.


            Quên cả cái ham muốn được nằm tận hưởng cái cảm giác sảng khoái khi ở trên chiếc giường thân quen.




            Quên cả sự mệt mỏi của đôi chân, tôi sải những bước đi rất nhanh về phía nhà để xe nơi có một người mà tôi vô cùng muốn gặp.


           Chỉ còn một khoảng cách rất gần thôi.Trống ngực của tôi không rõ là vì chủ nhân vừa chạy một quãng đường dài hay vì một lý do nào khác mà cứ không ngừng phát ra những tiếng kêu điên loạn khiến tôi buộc phải dừng lại và hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở.




           Bước chân có chút ngập ngừng nơi cánh cửa..


 


           Tôi mím môi, nắm chặt tay một cách đầy quyết tâm, nhẹ nhàng bước vào..


 


           Không một bóng người!




           Xung quanh lặng yên, chỉ có những chiếc xe được xếp ngay ngắn.


 


           HỤT HẪNG! BỰC BỘI VÀ TỦI HỜN là tất cả những gì tôi cảm thấy vào lúc ấy.




           Tôi bất lực nhận ra mình chỉ là một con rối bị số phận đưa ra làm đồ chơi  để mà đùa bỡn.




           ĐÁNG GHÉT! ĐÁNG GHÉT! ĐÁNG GHÉT!




           Tôi hậm hực đập lên yên con ngựa sắt thân yêu một cách không thương tiếc. Vẫn biết hành động như thế là không nên nhưng nếu không làm gì có lẽ tôi sẽ phát điên mất.




             Đúng vào lúc tôi đang định bước lên xe thì đột nhiên, có một tiếng hét ở đâu đó vang lên rồi sau đó là tiếng bước chân rất nhanh và cuối cùng là tiếng “Bịch” như một dấu chấm hết nặng nề trả cho không gian sự yên tĩnh vốn có.




            “Chả phải chuyện của mình! Về thôi” Tôi nhún vai tự nhủ rồi vội vã leo lên xe. Ngày hôm nay của tôi thật sự là quá mệt mỏi!




          Nhưng ngày mai… Biết đâu đấy…Có thể sẽ khác?

Dương Hàn Linh


       Chap 3: Hạnh ngộ


                                                                           - Dương Hàn Linh–




           Tôi cắm cúi cất những bước chân mải miết như muốn xé toạc bóng đêm, cảm nhận làn gió vô tư hì hục hong từng hạt mồ hôi trên mặt khiến cho đôi môi trở nên khô khốc. Lưng áo ướt đẫm. Mọi cơ quan trên cơ thể  đột nhiên rệu rã như một chiếc máy già nua sắp hoạt động hết công suất. Buổi tối chẳng còn bình yên khi hơi thở của tôi trở nên nặng nề với những tiếng hổn hển và đứt quãng, chân tay cũng bẳt đầu đau mỏi. Tệ hại!


 


          - THIỆN THANH!




          Khẽ bặm môi, không ngăn được cái nhíu mày chán nản. Âm thanh thân quen kia vẫn đuổi theo tôi dai dẳng như mũi tên vô tình, một khi đã bật ra khỏi dây cung sẽ chỉ dừng lại sau khi mục tiêu bị xuyên nát. Đáng ghét!


 


         Vậy là, mặc kệ lồng ngực không ngừng nhói lên từng cơn và cơ bụng cũng đau quặn lên từng đợt, tôi lại tiếp tục những bước chân gấp gáp. Tôi muốn biến mất!


 


         Thật sự biến mất!      


 


        Nhưng,trong hành trình dài dằng dặc của một kiếp người kể từ khi sinh ra cho tới lúc lớn lên rồi chết đi chúng ta rút cục cũng chỉ là những con cờ của Thượng Đế tối cao, là những kẻ được tạo ra chỉ để mua vui cho trò đùa của Tạo Hóa và dù muốn dù không chúng ta vẫn buộc phải chấp nhận điều đó.


 


         Nực cười làm sao!


 


        Đáng thương làm sao!


 


        Và cũng đáng căm phẫn làm sao!


 


        Tôi…


 


         …. Ghét cảm giác bất lực đó!


 


         Thật sự ………..


 


         ……….Rất ghét!


 


         Vậy mà…


 


         Vẫn cứ phải cam chịu hết lần này đến lần khác….


 


        Chết tiệt!




        - ÁAa!




        - Bịch!




        ……………………




        Xuyên qua màn đêm đen thẫm với những đốm vàng yếu ớt đan xen, một tiếng thét đột ngột vang lên buộc đôi chân mệt mỏi của tôi phải dừng lại và tới khi nhận thức được mọi thứ xung quanh thì tôi đã thấy mình đang đứng nhìn chằm chằm vào bóng đen cũng chính là chủ nhân của âm thanh đáng ghét mà tôi đang cố gắng chạy trốn kia, cõi lòng chợt nặng trĩu bởi cảm giác lo lắng và hối hận.


 


        - M.. Mẹ có sao không? – Tôi khó nhọc cất tiếng, cảm thấy cổ họng mình đột nhiên khô khốc đến khó chịu.      


                                                                                


        Bóng đen ngước mặt lên nhìn về phía tôi. Ánh đèn leo lét không đủ để chiếu sáng hình dung nhưng tôi tin rằng cả hai chúng tôi đều có thể đoán được rất rõ biểu cảm và nghĩ suy của đối phương. Cái gọi là mối liên kết có tên “huyết thống” vốn dĩ đặc biệt như vậy đấy.


 


        -Uhm… Mẹ không sao! – Âm thanh quen thuộc lại cất lên hình như vẫn còn lởn vởn chút hoảng hốt.


 


         Tôi mím chặt môi, bất chợt thấy cay cay nơi sống mũi. Mẹ tôi lúc nào cũng vậy, thà khư khư ôm nỗi đau một mình, chịu đựng một mình  chứ nhất quyết không chịu trao cho những người xung quanh cái quyền được lo lắng. Cú ngã vừa rồi hoàn toàn không hề nhẹ chút nào, tôi biết chứ. Thế nên, tôi lại càng xót xa nhưng rồi cũng chẳng thể làm gì hơn ngoài việc cúi xuống, chìa hai bàn tay ra và nói:


 


         - Để con đỡ mẹ dậy!


 


         - K… Không cần đâu, mẹ tự đứng dậy được – Kiên quyết từ chối sự giúp đỡ của tôi, bóng đen khẽ lắc đầu, hai tay chống xuống đất, cố gắng đứng lên rồi như chợt nhớ ra điều gì người đó lại hướng về phía tôi cất giọng ngập ngừng:


 


           - Con .. Còn giận mẹ không?




           Câu hỏi vừa buông ra đã ngay lập tức rơi tõm vào khoảng không chẳng khác nào một bản nhạc đang nhịp nhàng chỉ vì một nốt lặng vô duyên bị đặt sai mà trở nên hỗn loạn.  Tôi khẽ cắn môi, cố gắng tìm cách trả lời với thái độ thản nhiên nhất:  


 


          - Con..  Có thể không?




          Thêm một nốt nhạc lạc nhịp vang lên, vượt qua sự hạn chế tầm nhìn của bóng đêm, tôi và mẹ chẳng ai bảo ai cùng nhìn sâu vào mắt nhau rất lâu. Không gian lặng im nhưng dường như cả hai chúng tôi đều có thể cảm nhận rõ ràng những nỗi đau đang không ngừng cào xé bên trong khiến trái tim rỉ máu.


 


           - Con … Con sẽ quay về nhà chứ?–  Kết thúc những phút lặng câm và có vẻ đã bình tĩnh hơn, Mẹ tôi tiếp tục lên tiếng. 


 


           Hối hận? Xót xa? Mong chờ? Hi vọng hay mệnh lệnh? Những cảm xúc hỗn tạp như vỡ òa trong chất giọng đã quá đỗi thân quen bất giác làm cho cảnh vật trước mắt tôi trở nên mờ ảo. Người Mẹ  đáng thương của tôi đang đau khổ! Tôi biết! Tôi hiểu tất cả nhưng tôi lại chỉ là một con người quá nhỏ bé hoàn toàn không đủ chỗ dành cho sự bao dung. Vậy là, tôi chọn cách cố gắng đáp trả bằng giọng lạnh lùng nhất có thể:


 


         -Con sẽ được lựa chọn chứ?




         - THIỆN THANH! -Mẹ tôi bất chợt hét lên. Dường như không còn giữ được bình tĩnh nữa,tôi cũng thấy giọng mình lên cao quãng tám:


 


         - MẸ!




         ……………………………


 


         Cuộc đối thoại đang đến đoạn cao trào đột ngột buông vào hư không để lại một khoảng im lặng đến nghẹt thở. Tôi nhắm mắt, cố gắng dập tắt ngọn lửa dường như  muốn hun nóng cả cơ thể. Mệt mỏi quá!


 


        - C.. Con.. Vẫn còn… Còn giận mẹ? Mẹ…Mẹ xin lỗi…….. – Chất giọng thân quen vang lên có chút run run khiến trái tim tôi dường như nghẹn lại.


 


        Không gian đột nhiên ngột ngạt một cách khó chịu, tiếng “chát” một lần nữa vô tình sượt qua tâm trí làm cho má tôi bỗng trở nên nóng rát đến nhức nhối. Tôi nắm chặt tay, cố gắng xua đi cái tâm trạng giận dữ như một con rắn Hổ Mang đang từ từ ngóc đầu lên, phun nọc độc phì phì và sẵn sàng giết chết kẻ nào dám cả gan động tới, bởi vì lúc này đây, bóng đen trước mặt tôi - người mẹ đáng thương của tôi - đang không ngừng run rẩy.


 


       - M…ẹ  Mẹ biết là mẹ … Mẹ…  Không phải khi đã tát con.. Nhưng…


 


        Câu nói giữa chừng bị bỏ rơi, mẹ tôi giấu gương mặt vào hai bàn tay, người rung lên từng hồi do cố kìm tiếng nức nở.


 


        Chứng kiến cảnh tượng đó…


 


        Tim tôi như thể bị đập tan thành muôn ngàn mảnh vỡ..


 


        Rất Đau!


 


        Khẽ hít một hơi thật sâu, tôi ngập ngừng buông ra câu nói:


 


        - Con không trách mẹ!




          Mẹ thôi cúi mặt, hơi ngẩng đầu để cho mắt của hai chúng tôi chạm nhau, bờ vai khẽ hạ xuống vài phân, cánh tay cũng buông thõng chơi vơi trong không trung dáng vẻ toát lên sự ngạc nhiên pha lẫn cả cảm giác mang tên “nhẹ nhõm” .


 


        - Con.. Con KHÔNG TRÁCH mẹ thật chứ?




        - Dạ…  Thật!




        - Vậy… Con sẽ về nhà chứ?




        -…!




        - Con nói KHÔNG TRÁCH mẹ mà…?


 


        - Vâng! Con KHÔNG TRÁCH mẹ.


 


        - Vậy thì tại sao? Lý do gì con không chịu về chứ?


 


        -Con nghĩ là mẹ biết rất rõ nguyên nhân đấy!


       Không gian lại trở nên đặc quánh đến nghẹt thở, cả Mẹ và tôi chẳng ai bảo ai cùng khẽ cất tiếng thở dài. Một cơn gió chợt thoảng qua thổi khô những hạt mồ hôi nhớp nháp vô tình khiến tôi ớn lạnh. Thời gian cứ trôi đi không rõ bao lâu, cuối cùng vẫn lại là mẹ tôi lên tiếng trước:


 


        - Con…  không định tha thứ cho mẹ phải không?




        - Con không nói như thế! (*Con xin lỗi!* )




          Ba tiếng - *Con xin lỗi!* không ngừng vang lên trong đầu nhưng chẳng hiểu sao lại cứ mắc kẹt trong cuống họng một cách vụng về khiến tôi không tài nào thốt ra được.


 


         - Thế thì tại sao con không về nhà với mẹ?




         - (*Con xin lỗi!*) - Con sẽ về.. Nhưng không phải lúc này!


         - Vậy thì bao giờ?




         - Bao giờ cái “nguyên nhân” kia không còn là lý do ngăn cản con về nữa..--(*Con xin lỗi!* )




         - Đừng bắt mẹ phải lựa chọn. Con biết là mẹ không thể mà.. KHÔNG THỂ!




          - Tại sao?


          - Con… Con còn nhỏ lắm.. Có những chuyện không thể cứ muốn mà làm được. Mẹ…




          - Chẳng có cái gì là không thể hết. Khi khối u khiến người ta bị đau, luôn có hai phương án để lựa chọn: Một là không chịu buông tay, tiếp tục cam chịu. Còn phương án thứ hai – cũng là cách tốt nhất – đó là cắt phăng cái khối u chết tiệt kia đi quan trọng là người đó có đủ dũng cảm để chọn lựa và thực hiện điều đó hay không mà thôi.




          -...!




          Mẹ tôi dường như không thể nói thêm gì nữa. Bà lại cúi xuống, gục đầu vào hai bàn tay dáng vẻ bất lực như một kẻ tội nhân cúi đầu chấp nhận bản tuyên án cho những lầm lỗi mình phạm phải. Tôi biết vì tôi mà Mẹ đã, đang và sẽ đau đớn rất nhiều.Tôi hiểu tất cả nhưng tôi rút cuộc cũng chỉ là một con người – lại là một kẻ đang bị đời hành hung đến mệt mỏi.


 


         - Con hiểu rồi! Vậy mẹ cứ sống với lựa chọn của mẹ! - (* Và…  Mẹ ơi! Con xin lỗi!* )




         - Mẹ… Mẹ…




         - Mẹ đừng suy nghĩ gì cả! Con sẽ ổn thôi!  


         - Con định ở đâu? Mẹ có thể đến thăm con chứ?




         - Hiện tại con đang ở nhờ nhà bạn. Nhưng có lẽ con sẽ tìm chỗ cho thuê nhà trọ. Khi nào ổn định con sẽ báo cho mẹ biết. Mẹ yên tâm và giữ gìn sức khỏe nhé!




          Khoảng lặng im lại một lần nữa bao trùm lấy hai chúng tôi. Tôi mở to đôi mắt cố gắng để nhìn mẹ rõ hơn trong bóng đêm.  Tôi thấy bà cúi xuống, chăm chú tập trung vào một điểm đã bị buổi tối nhuộm đen, dường như đang muốn tìm kiếm cái gì đó. Có lẽ là do bàn tay vẫn đang run rẩy khiến cho mẹ tôi phải mất một lúc sau mới lấy được thứ bà muốn rồi chìa về phía tôi:


 


         - Con.. Cầm lấy số tiền này mà trang trải cuộc sống và hãy tự chăm sóc cho mình. Mẹ xin lỗi vì đã không thể cho con một mái ấm hoàn chỉnh. Nhưng dù có thế nào thì gia đình vẫn mãi là gia đình và con cũng luôn là một thành viên ở trong đó. Bất kỳ khi nào con gặp khó khăn hoặc mỏi gối chùn chân hay cần điểm tựa thì con hãy nhớ rằng mẹ và gia đình vẫn luôn ở đó đợi con trở về.. Xin lỗi con.. Thiện Thanh!  Xin lỗi vì cho đến giờ phút này mẹ vẫn chỉ là một người mẹ bất lực!




         Nói tới đây Mẹ tôi bất chợt òa khóc nức nở. Dường như những nỗi đau tưởng rằng đã cất kín, chôn sâu bỗng chốc lại trào lên mạnh mẽ khiến bà không còn chịu đựng thêm được nữa. Mẹ tôi lại cúi xuống, giấu gương mặt vào hai bàn tay chai sạn bờ vai già nua không ngừng rung lên từng hồi. Tôi lặng người, hình ảnh yếu ớt và đáng thương kia tựa như những nhát dao đâm vào tim tôi nhói buốt.


 


         Tôi chậm chạp tiến thêm từng bước, đến khi có thể nhẹ nhàng ôm mẹ vào lòng. Mặc cho những giọt nước mắt tủi thân kia nhuộm vai ướt đẫm, bằng cử chỉ lóng ngóng và vụng về , tôi đưa hai bàn tay lên khẽ nhịp nhịp trên lưng người mẹ thân yêu cố gắng để xoa dịu phần nào những nỗi đau mà bà đang chịu đựng. 


 


         Thật lòng tôi rất muốn nói xin lỗi nhưng lại không thể thốt ra thành lời.


 


         - (* Mẹ à! Con xin lỗi!* )  




                                                                      - - - * * * - --




         Cong lưng trên con chiến mã thân quen, tôi nhắm mắt tận hưởng cảm giác khoan khoái khi những cơn gió hiếm hoi vờn trên làn da và mái tóc mát lạnh. Một đêm hè oi bức, ngột ngạt đến khó chịu.. Có lẽ sắp mưa chăng?




                                                         “Và cơn mưa tới mát tâm hồn


                                                           Em sẽ đứng bên ô cửa nhỏ


                                                           Ngoài trời mưa rất nhiều


                                                               chờ dấu chân anh


                                                         Vì em đã biết dưới cơn mưa


                                                              Dịu dàng anh sẽ tới


                                                             Hát lên lời ru êm ái


                                                                Cho em mà thôi…!”




                Giai điệu bài hát “ Và cơn mưa tới” bất chợt vang lên trong đầu rồi thoát ra trên môi tôi một cách vô thức. “Ừ! Mưa đi! Mưa thật nhiều vào! Tôi sẽ đợi!” – Nghĩ đến đây tôi khẽ hếch mặt lên nhìn bầu trời rồi mỉm cười tinh nghịch.




               Tôi yêu mưa mùa hè vì chúng mạnh mẽ, kiên quyết như những bản tình ca cuồng nhiệt chứ không u uất, dai dẳng như mưa phùn nhưng quan trọng hơn là nó trao cho tôi cơ hội được thỏa thích chơi đùa với muôn ngàn giọt nước. Tắm mưa..  Còn gì có thể lãng mạn hơn thế nhỉ?




            Đang hào hứng với những ý nghĩ  miên man, bất chợt  một cô gái với mái tóc màu đỏ rực đột ngột hiện ra từ đâu đó bên trong mấy ngõ nhỏ phía trước khiến tôi không khỏi giật mình, hai mắt mở to, nụ cười trên miệng cũng tắt ngấm.




            Là cô ấy! 


           Nàng tiên cá của tôi!




           Là cô ấy!




           Bản năng trỗi dậy thôi thúc tôi bắt đầu những guồng chân gấp gáp. Tôi cúi thật thấp, hai tay ghì chặt lấy ghi đông. Con chiến mã dường như cũng hiều được tâm ý của chủ nhân nên cố gắng lao đi thật nhanh trong đêm tối. Gió sượt qua thổi tung làn tóc khiến mắt cay xè nhức nhối. Chỉ vài mét nữa thôi! – Tôi đã tự nhủ như thế đấy!




         Nhưng rồi số phận lại một lần nữa không chịu chiều lòng người..




         Lấp ló sau một chiếc containerdài dằng dặc, chiếc đèn đỏ không ngừng nhấp nháy trêu ngươi… Tôi hậm hực nhận ra mình lại để mất dấu!




          Khẽ thở dài!




          ĐÁNG GHÉT!




         Đạp xe chầm chậm trên từng con đường thân quen, Thái Bình quả thật rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ khoảng sáu mươi phút thôi là có thể đi hết mọi ngóc ngách của thành phố vậy mà sao không gian lại rộng đến thế, lớn đến mức thật khó để có thể gặp được một người..




       Nhưng thật lạ là từ hôm đó cho đến mãi tận sau này, khi có rất nhiều chuyện xảy ra, tôi cũng chưa bao giờ thực sự tìm đáp án nghiêm túc để trả lời cho câu hỏi: “Rút cuộc thì lý do gì khiến tôi cứ nhất định phải tìm cho ra người ấy chứ?”




       Buồn cười làm sao!




       Và cũng ngu ngốc làm sao!




       Bước từng bước trên cây cầu thân quen bắc qua con sông nằm trong lòng thành phố, tôi để mặc cho cơn gió vô tư đùa nghịch với mái tóc, mơn man lên làn da và thổi tung cả những vướng bận, băn khoăn đang quay cuồng trong đầu óc.




         Thường thì con người khi không may gặp phải chuyện buồn bao giờ cũng có xu hướng đi tìm đến một địa điểm hoặc một người nào đó để có thể trút bỏ hết mọi gánh nặng rồi sau đó lại tiếp tục cuộc hành trình bởi vì sức người vốn có hạn và chẳng ai có thể bước đi khi mà luôn bị những tảng đá đè nặng trên lưng.




        Với tôi, Cầu Bo lộng gió chính là nơi chốn yêu thích mỗi khi có chuyện không vui trong cuộc sống. Tôi thích cảm giác được hứng trọn những cơn gió trong lành, được thỏa thuê quăng ném nỗi buồn và thở phào nhìn nó được làn nước trôi lững lờ cuốn mất. Bao giờ cũng thế, chỗ này lúc nào cũng khiến tôi có cảm giác nhẹ nhõm hơn rất nhiều!




        Sông Trà Lý vào buổi đêm rất bình yên nhưng cũng không kém phần bí hiểm. Bóng đèn vàng leo lét tỏa ánh sáng yếu ớt không đủ soi rõ gương mặt của những con  người đang có mặt trên cầu. Tiếng cười, tiếng nói ồn ào thỉnh thoảng bị che lấp đi bởi tiếng động cơ của những chiếc ô tô chở hàng không ngừng qua lại. Tôi đứng tựa lưng vào lan can,  lặng lẽ nhìn những đám đông thanh niên đang tụ tập buôn chuyện, cười đùa và xen vào đó là cả những cái nắm tay kín đáo của đôi lứa yêu nhau. Khẽ mỉm cười nhận ra cuộc đời này còn có rất nhiều điều thú vị, tâm trạng cũng theo đó mà khá hơn một chút.




         “Giờ này mà được nằm trên giường thì tuyệt phải biết! Có lẽ, đã đến lúc phải nghỉ ngơi rồi! Về nhà thôi!” – Một lần nữa đưa mắt nhìn ra xung quanh, tôi tự nhủ với chính mình rồi bắt đầu cúi xuống con ngựa sắt thân yêu, tư thế sẵn sàng cho công cuộc kết thúc một ngày mệt mỏi. Nhưng rồi bỗng nhiên, ở đâu đó trong màn đêm, một đốm đỏ lại bất chợt sượt qua khiến tôi không khỏi giật mình và sâu trong đầu tôi bỗng vang lên một tiếng nói:




         - “Kệ đi Dạ Thảo! Kệ xác cô ta!”




          Dường như ngay lập tức, một giọng nói khác cũng vang lên dù có chút ngập ngừng.




         - Nhưng..  nhỡ đó chính là Nàng tiên cá thì sao?




          Ánh mắt tôi từ nãy tới giờ vẫn ghim chặt vào bóng dáng chủ nhân của mái tóc đỏ kia - Một cô gái khá cá tính với chiếc áo font màu đen được phối cùng chiếc quần short jean rách năng động. Cô ta đứng hơi chếch về bên phải và ở hướng đối diện với tôi, khoảng cách giữa chúng tôi hình như hơn độ rộng của cây cầu một chút.




        - “ Đó không phải là cô ấy đâu! Không thể để mình cứ làm trò cười như thế nữa! đi nào! Đi về với chiếc giường thân yêu và nghỉ ngơi thôi nào!” – Giọng nói lúc đầu lại tiếp tục quả quyết.




       - Nhưng nếu như đó là cô ấy thì chẳng phải mình đã để mất cơ hội hay sao? –Giọng nói thứ hai cũng bướng bỉnh cất lên, lần này đã kiên định hơn.




        Tôi nắm chặt tay vào ghi đông xe, mắt không một giây phút nào rời khỏi cô gái tóc đỏ ấy. Cô ta vừa ngẩng đầu lên, ném cái nhìn vô định vào khoảng không, dáng vẻ như đang nghĩ ngợi điều gì đó,  và,trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra sự cô đơn tận cùng đang bao trùm lên cô gái ấy.




        - “Về thôi! Hôm nay đã quá mệt mỏi rồi” Giọng nói ban đầu vẫn kiên quyết ra mệnh lệnh.




        - Hay cứ đi tới đó đi… Chỉ xem thôi mà.. Có mất mát gì đâu! – Giọng nói thứ hai tiếp tục nài nỉ.




         - “ĐỦ RỒI! VỀ THÔI! Còn nhiều cơ hội...”




         Tiếng thét một lần nữa vang lên trong đầu chấm dứt cuộc tranh cãi nội tâm khiến tôi buộc phải nghe theo. Tiu nghỉu như một chú mèo con vừa bị chủ rầy la, tôi siết chặt con ngựa sắt thân yêu nhưng trước khi ra về vẫn không quên hướng tầm mắt lần cuối về phía đối diện.




        Bất chợt, tôi thấy cô gái tóc đỏ kia đang đưa bàn chân đặt lên những thanh sắt nhỏ của thành cầu, trong đầu bất giác bật ra câu hỏi: “Cô ta đang làm cái quái gì thế nhỉ?”




       Đám đông xung quanh vẫn ồn ào,những tiếng cười nói vẫn xôn xao, dường như chẳng có ai để tâm đến cô gái kia và cô ta lại vừa mới tiếp tục tiến thêm một bước nữa!




        Đồng tử của tôi đã giãn đến mức tối đa cộng với những giọt mồ hôi không ngừng túa ra trên khắp cơ thể khiến sống lưng tôi ớn lạnh.




        Lẽ nào..?




        Cô.. Cô ta.. Định…?..  




        Tôi phải làm gì đây?




        Muôn vàn câu hỏi cứ nhộn nhạo bên trong làm cho đầu tôi trở nên trống rỗng. Mệt mỏi quá!




        Tôi khẽ bặm môi, nuôt nước bọt thật nhanh khi người con gái kia lại tiếp tục tiến thêm một bước nữa. Hiện giờ, dù hai tay vẫn còn nắm chặt lấy thành cầu nhưng một nửa cơ thể của cô ấy đã chơi vơi trong không trung và mái tóc đỏ bị gió thổi tung dưới ánh đèn thì cứ rực lên như lửa.




        Tôi buông con chiến mã thân yêu trong vô thức, những bước chân không biết từ lúc nào bắt đầu trở nên gấp gáp hơn, chẳng kịp nhìn xe cộ để bảo đảm an toàn cho bản thân,  tôi cứ thế chạy,  cố hết sức lao qua đường nhanh nhất có thể và mắt thì vẫn dán chặt vào màu đỏ ám ảnh ấy.




          Cô gái kia hình như không còn bước tiếp nữa nhưng tim tôi như ngừng đập khi thấy cô ta thôi không nắm chặt lấy thành cầu nữa mà đứng thẳng người lên, hai cánh tay từ từ đưa đến vị trí cao ngang vai tạo hình giống hệt như nàng Rose ở phân cảnh đứng trước mũi tàu của phim Titanic.




           Chết tiệt!




           Rút cuộc thì cô ta muốn làm gì chứ?




           Khẽ nhíu mày, tôi bực bội nghĩ thầm. Ở vị trí của tôi hiện giờ chỉ có thể quan sát được phía sau lưng nên tôi không thể biết được cô gái kia đang nghĩ gì và đâu đó sâu bên trong tôi chẳng hiểu sao lại bất giác trào lên một nỗi lo sợ mơ hồ nhưng rất thật..




           Sợ gì à?




          Sợ người con gái đó sẽ như Nàng Tiên Cá, sẽ tan thành bọt biển, sẽ biến mất lúc bình minh…




           Nghĩ đến đây, tim tôi bỗng nhiên đau đớn như thể bị ai đó ra sức dùng gọng kìm vô hình siết chặt.




          Khó chịu quá!




           Ke…ééeee…t!




              Tiếng thắng xe đột ngột vang lên khiến tôi không khỏi giật mình nhưng ngay cả khi chưa kịp hoàn hồn thì tai nạn kia vẫn không ngăn được bước chân lao đi gấp gáp.




              Mặc kệ mi mắt bị gió lùa tê rát!




              Mặc kệ cả những tiếng còi,tiếng la hét ồn ã phía sau lưng…




              Trong mắt tôi bây giờ hoàn toàn chỉ có cô gái kia thôi!




              Lẽ ra giờ này tôi đã ở nhà và khoan khoái tận hưởng cái cảm giác được nghỉ ngơi sau một ngày mệt mỏi rồi..




                Tại sao tôi cứ bị cái màu đỏ kia ám ảnh nhỉ?




                 Chết mất thôi!




                ĐÁNG GHÉT! ĐÁNG GHÉT!




                NHƯNG THẬT LẠ LÀ TÔI CHƯA BAO GIỜ HỐI HẬN!

Dương Hàn Linh
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 6:27 pm.