• Facebook
Đăng ký
Những truyện ngắn hay - Sẻ chia cảm xúc, trao gửi yêu thương - Ươm mầm tài năng cây bút trẻ!

Giống như là tình yêu

“Giống như là tình yêu” là một câu chuyện tình nhẹ nhàng, nó giản dị đến mức bạn có thể bắt gặp đâu đó ngay ngoài kia, thế giới xung quanh đầy những màu sắc và tràn trề nhiệt huyết sống của những người trẻ.


Câu chuyện này, tôi viết dành tặng cho thời sinh viên của mình, dành tặng cho những ai đang sống trong đoạn tháng ngày trôi vô vọng với những nỗi buồn không lối thoát, mà mỗi người trong chúng ta có những lúc bước chân không đủ mạnh mẽ để theo đuổi đam mê, càng không đủ tự tin để tiến đến trước mặt người mình thích để nói một câu yêu sâu thẳm từ cõi lòng. Tìm thấy người mình yêu đã khó, nói ra lời yêu lại càng không dễ dàng.


Những trạng thái của tình yêu đôi khi lãng đãng như mây trời, vấn vương như sương đêm và dai dẳng như những cơn mưa xuân lấm tấm trên những chồi non nảy lộc. Ta cũng chẳng thể hiểu tại sao ta lại yêu mãi người này mà không hề dành tình cảm cho người kia. Càng không thể hiểu, thế giới rộng lớn là thế, mà mãi mãi chỉ có một người coi ta là cả thế giới! Tôi vẫn tin, tình yêu có lí lẽ riêng của nó. Chỉ cần bạn cảm nhận, chỉ cần lắng nghe những cảm xúc rất thật của bản thân, bạn sẽ tìm thấy khoảnh khắc con tim nhận ra nơi nó vốn dĩ thuộc về.


MỜI CÁC BẠN ĐÓN ĐỌC


CHƯƠNG 1


CHƯƠNG 1


 “Feel the rain on your skin. No one else can feel it for you.Only you can let it in.No one else, no one else”


San thức giấc vì tiếng chuông điện thoại. “Unwritten” hẳn là như thế rồi, bài hát yêu thích của San. Cái điện thoại phiền phức cực độ khi rung bần bật và réo ing ỏi sáng sớm, khó chịu cực kỳ với âm thanh phá bĩnh giấc ngủ ngon lành, San cố tình không chịu mở mắt ra nhìn xem nó ở đâu mà vẫn cố kiết lấy chăn đắp kín đầu với hi vọng mong manh rằng người gọi kia đầu dây kia có thể chịu đầu hàng.


Thế nhưng rốt cục, kẻ phá đám giấc ngủ của San cũng không chịu buông tha cô,  San cáu bẳn bò dậy, liếc nhìn đồng hồ lúc này là 8.10 am. San chép miệng tiếc rẻ vì còn quá sớm đúng như cô dự đoán.


Mắt nhắm mắt mở vớ lấy cái điện thoại đang rung bần bật, San cất giọng ngái ngủ, tay cào cào mớ tóc rối tung trên đầu bẳn bó.


-           “Alôooo”


-           “Chị đây, dậy nhanh đi, chị nhờ việc này”


-           “Trời ơi, hôm qua em ngủ có 2 tiếng thôi, việc gì để sau đi”


-           “Gấp lắm, mang cho chị cái máy ghi âm lên hội thảo, sáng nay chị để quên, đi phỏng vấn mà không mang theo máy thì làm sao được, giúp chị đi cưng. về ngủ bù”


-           “AAAAAAAAAAAAAAAAA, thế hội thảo mấy giờ bắt đầu?” San chỉ còn nước duy nhất là gào lên.


Vật vờ lên xe buýt với tâm trí vẫn còn đang ở trên giường, chen lấn mãi San mới chọn được một chỗ trên bên cạnh cửa sổ khá thoải mái. Xe buýt, phương tiện cô lựa chọn đi học suốt những ngày tháng sinh viên, mặc dù bố mẹ có ngỏ ý mua xe nhưng San vẫn từ chối vì muốn đi xe buýt đi học cho giống… Tây, dù hôm nào cũng phải chen lấn ngột ngạt đến khó thở.


San nhắm mắt, cơn buồn ngủ lại kéo đến. Tối qua San  thức muộn chat chit với mấy đứa bạn cũ rồi lại chúi đầu vào game online nên giờ đầu óc giờ có cảm tưởng như đang đi trên mây. Ngủ ngày thức đêm là thói quen hàng ngày của San, mà không phải đó là thói quen của hầu hết những đứa sinh viên nhàn rỗi có cả đống thời gian không biết để làm gì. Sau khi thoát khỏi địa ngục là những ngày cấp 3 mài mông quần trên ghế nhà trường thì đại học quả thực là thiên đường để lũ sinh viên như San tung hoành, có thể ăn ngủ vô độ, muốn đi đâu làm gì tuỳ thích, bố mẹ ở xa hoặc ở gần nhưng nghĩ rằng đã qua 18 tuổi nên chẳng còn để ý nữa. Có lẽ thế mà những tháng ngày mắt thâm đen vì thức khuya xem phim và đến giảng đường để lăn ra ngủ chẳng còn xa lạ gì nữa với San hay bất kỳ sinh viên nào.


“Kít”Xe bus phanh gấp dừng bến, San mở mắt vì tiếng người soát vé sang sảng.


-           Lên nhanh lên cụ ơi, gớm già thế này còn đi xe bus, sao cụ không bảo con cháu nó đèo.


-           Tôi tự đi được, con cháu chúng nó bận hết rồi.


San hé mắt nhìn cụ già đón chừng bà tầm tuổi bà nội mình, bà cụ dò dẫm từng bước một lên xe buýt, tài xế nhẫn nại nhìn cụ lên xe rồi mới cho xe chuyển bánh, tay bà cụ nắm chắc vào ghế phía trên gần sát cô. Đám người xung quanh chẳng mảy may chú ý đến cụ, San quay sang bên phải mình, gã trai bảnh bao chăm chú vào cái laptop, liếc nhanh bà cụ một cách vô cảm rồi lại chúi mũi vào bấm bấm, xoá xoá. San lườm gã trai một cái rõ dài, đủ để hắn cảm nhận thấy thái độ tức giận đến cực độ, gã trai quay sang nhìn San rồi lại chúi mặt vào màn hình, nhưng vẫn nhìn bà cụ coi như không hề có trách nhiệm phải nhường ghế. San thở dài, thất vọng.


“Mình chỉ muốn đấm vào cái mặt gã tay cho bõ tức”. San thầm nghĩ rồi đứng dậỵ, lấy tay đỡ bà cụ rồi tươi cười bảo


-           Bà ngồi ghế này đi.


-           Cảm ơn cháu, cháu cũng ngồi vào chỗ cạnh bà này này, hai bà cháu mình cùng ngồi.


-           Bà cứ ngồi cho thoải mái, cháu đứng được rồi.


San tựa người vào cái cột gần cửa sổ, mặc dù người đang lâng lâng và chân đang muốn rời ra thành từng khúc nhưng San cũng vẫn nhường ghế cho bà cụ vì đó là một phép tắc lịch sự tối thiểu phải biết ở những nơi công cộng chứ không vô văn hoá và ti tiện như gã trai bảnh bao bên cạnh. San nhắm mắt vẫn lim dim, cơn buồn ngủ lại kéo đến muốn sụp hai mí lại, xe buýt đầy người chen lấn ồn ào.


Mơ màng, mơ màng…San choàng tỉnh: “hình như có cái gì đó đang chạm vào….mông mình”. San giật nảy mình, cảm giác lạnh người. San quay mặt lại, gã trai đứng bên cạnh đang lợi dụng đông người định giở trò với San ngay trên xe buýt công cộng. Khuôn mặt gã biểu hiện đầy sự đê hèn bẩn thỉu.


“Bốp !” Một cái tát như trời giáng. San không suy nghĩ nhiều, chỉ hành động theo cảm tính.


-           Bỏ ngay cái tay thô bỉ ra khỏi người tôi, định giở trò à? San giận dữ hét lên.


Đám người trên xe bus quay lại nhìn San và gã, mọi người lên tiếng trì trích và xì xào, những ánh nhìn khinh bỉ hướng vào gã. Gã cụp mặt xuống, lấm lét và sợ hãi, mặt gã tái nhợt cảm giác như không còn một giọt máu.


-           Đúng là đồ không biết xấu hổ.


-          Sàm sỡ người ta loại ấy đánh cho là phải


-           Đời bây giờ cũng lắm kẻ bệnh hoạn quá !


-           Anh kia, yêu cầu anh rời khỏi xe bus ngay !


Tiếng người soát vé cất lên phẫn nộ, tài xế nhìn qua gương rồi đỗ xịch lại, đuổi cổ hắn xuống mặc dù chưa đến bến. San lòng hả hê ra mặt, mặc dù vẫn còn tiếc vì cái tát chưa đủ độ mạnh cho lắm. Nhưng cũng chỉ hỉ hả được vài phút, San thấy hơi lạnh người, cái ý nghĩ sợ hãi bỗng dưng loé lên, nhỡ đâu... hắn ta muốn đến trả thù thì có phải là.. San tiêu đời rồi không. Cô thở phào trấn tĩnh, cắn chặt môi, lấy tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán, dù sao, đó cũng là một hành động nên làm. Đứng trước tình cảnh như  San có lẽ nhiều cô gái sẽ hành động khác, họ lựa chọn im lặng. Có lẽ vì thế mà những vụ bạo lực hay tấn công tình dục những kẻ có tội vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Dù có hơi sợ những San cũng phần nào hài lòng với hành động của mình, nếu được lựa chọn, cô chắc chắn vẫn không nương tay.


Sau khi gã kia xuống khỏi xe, San chờ 2 bến nữa rồi xuống đúng chỗ địa điểm cần tới, đi bộ khoảng 200m là đứng trước cửa khách sạn Lotus Hotel, cô lấy máy gọi cho chị gái rồi nhìn xung quanh, khách sạn lớn được thiết kế theo kiến trúc Pháp và đẹp đến mê người, bình thường San chỉ đi qua chứ chưa một lần có cơ hộ bước vào, tất cả kiến trúc bên ngoài và mọi thứ đều ánh lên thứ ánh sáng lấp lánh từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Chị gái bảo San đợi San nắm tay mạnh, hít một hơi, ngó nghiêng xung quanh, rồi dừng lại tấm biển ghi thông tin về hội thảo hai giây sau San ngừng lại, mắt San sáng lên “ A ha, món susi yêu thích của mình và còn cực nhiều món… miễn phía khác nữa » San suýt nữa reo lên.


-           Máy ghi âm của chị đâu? Chị gái chìa tay đòi món đồ của mình.


-           Khoan đã, đưa máy xong cho chị là em phải về à? San rụt tay lại có máy ghi âm.


-           Chứ sao nữa, chị bận rồi. Chị gái lắc đầu nghiêm nghị.


-           Này, em bảo, cho em vào đây với chị nhé. San cầm tờ menu rồi giơ ra trước mặt, chị San bắt đầu hiểu được vấn đề.


-           Ăn mặc quần bò, giầy thể thao thế này ai cho vào chứ.


San xịu mặt lại, làm vẻ năn nỉ.


-                      Thôi được rồi, vào đây cấm chạy lung tung đấy.


-                      Vâng ạ ! Hí hí.


 San hí hửng vì yêu cầu đã được chấp nhận. Chị gái San cuối cùng cũng phải xuống nước gật đầu với yêu cầu mà San đưa ra khiến cho San suýt nữa nhảy cẫng lên, bình thường chị chẳng mấy khi ở nhà, càng ít thời gian đưa cô đi chơi. Từ ngày lên học đại học cùng với chị, bữa cơm ăn cùng chị còn hiếm khi chứ chẳng nói là thời gian cho hai chị em đi chơi riêng. San hí hửng vì giống như được đi chơi cùng với chị, mặc dù thực chất đây là công việc, nhưng mặc kệ, được như vậy là tốt lắm rồi. Chị gái miễn cưỡng dẫn San vào cùng, cô hơi run nhưng rồi yên chí vì đi cạnh chị gái mình chắc chắn sẽ không bị đuổi ra.


-           Chị đi mấy người ạ. Nhân viên lễ tân hỏi chị gái San.


-           Hai người, đây là giấy giới thiệu của toà soạn.


-           Cảm ơn chị, mời hai chị đi lối này.  Nhân viên lễ tân đọc xong tờ giấy chị gái San đưa cho, bỏ ngay cái thái độ dò xét với San vui vẻ chỉ dẫn và nở nụ cười thân thiện.


-           Khiếp, cái bà lúc nãy nhìn em đến cháy cả quần áo.


-           Đến những chỗ như thế này, ai ăn mặc như cô mà người ta chả nhìn.


-           Hé hé, kệ chứ, mà em không biết là đi hội thảo cùng chị em cũng được phong bì nhá, lần sau cho em đi nữa, vừa được ăn miễn phí mà lại được phong bì đem về.


-           Không có lần sau đâu đấy, chị đi làm việc chứ đi chơi đâu.


San vênh mặt, liếc xéo yêu chị một cái rồi đi vào. Hội thảo lớn, toàn quan khách sang trọng và những vị có máu mặt. San tí ngất vì chưa bao giờ chứng kiến một cảnh hệt như trong phim thế này, toàn những doanh nhân, những người giàu có, thậm chí tên tuổi của và công ty của họ thỉnh thoảng vào đọc báo San đã từng nghe đến. Và họ đang có mặt ở đây, San ở đây, rất gần với những con người đầy quyền lực ấy. San bỗng thấy chân tay mình run rẩy, nhìn lại bộ đồ, hơi có cảm giác xấu hổ. Có lẽ chị đã đúng khi không muốn cô theo vào cùng.


-           Đứng ở đây đừng có đi đâu đấy.


Như không nghe thấy chị San nói gì, San tặc lưỡi, bỏ qua suy nghĩ xấu hổ vừa rồi và bắt đầu đi ngó nghiêng, cái bản tính tò mò của San từ trước vẫn vậy. Mọi người chuẩn bị vào thuyết trình để bắt đầu phần đầu tiên của hội thảo, khoảng 12 giờ mới đến tiệc Buffet mà còn chờ những hai tiếng nữa, sau đó đến chiều lại tiếp tục chương trình hội thảo. San bắt đầu có cảm giác chán nản và nảy ra một số ý tưởng để giết thời gian. San tìm phòng vệ sinh, cười với ý nghĩ “những khách sạn như thế này phòng vệ sinh cũng đẹp đến kinh người”. Qủa thực không ngoài dự đoán, San ngắm vuốt mình trong tấm gương sáng choang, lấy tay nghịch vòi nước tự động, chu môi chụp mấy kiểu ảnh để hí hửng up lên FB cho lũ bạn vào commet và không quên check in mình đang ở khách sạn nổi tiếng Lotus Hotel để khoe độ sang chảnh.


Vừa bước khỏi phòng vệ sinh San đã bị một người nào đó đâm thẳng vào mình rồi khiến cô ngã nhào ra nền nhà, lồm cồm bò dậy chưa định thần được người đó là ai và tại sao lại đâm vào mình San chỉ nghe thấy tiếng người kia vội vã  nói “xin lỗi, tôi đang vội quá”.


“Hừ, ngày hôm nay đen kiểu gì ấy” San lẩm bẩm. Đứng dậy chỉnh trang lại mọi thứ cho khỏi xộc xệch, nền nhà khách sạn bóng loáng nên San cũng chẳng lo sợ bẩn, nhìn xuống chân định buộc lại dây giày, một vật nhỏ như cái USB đang nằm ngay dưới chân San.


“Chắc của người lúc nãy va vào mình”. San đoán thế rồi nhặt lên cầm trên tay.


San nhún vai, anh ta đi nhanh quá, hình như đang vội lắm thì phải.


Cô ngó vào phòng hội thảo, thấy mọi người đang chú ý lắng nghe một cách cực độ, cố giương mắt tìm mãi mà chẳng thấy chị San ở đâu.Vài người đang chuẩn bị lên thuyết trình, màn hình rộng đã được chuẩn bị kĩ lưỡng, từng người sẽ lên nói về sản phẩm, dự án của tổ chức và công ty mình, cô cũng chẳng biết đến chủ đề của hội thảo hôm nay là gì nữa, mới chỉ đọc mỗi phần buffet là gây chú ý nhất với San. Cô bắt đầu thấy nhàm chán, bụng bắt đầu sôi lên, chờ mãi vẫn chưa đến buffe để được ăn món susi yêu thích.


San nhún vai tỏ vẻ không quan tâm rồi đưa cái USB vừa nhặt được cho chị lễ tân, nếu nó quan trọng chắc có ai đó sẽ tìm nó. Biết đâu, nó lại quan trọng với người khác.


San ra ngoài ngồi ở ghế bên ngoài đợi, bụng bắt đầu réo lên từng hồi, mà bây giờ San mới nhớ ra hình như cô chưa ăn gì từ …trưa hôm qua. Sáng nay bò dậy lên thẳng đây đã kịp nhét gì vào bụng. San bắt đầu thấy hối hận, biết thế không chờ món susi mà về ngay từ sáng rồi đi ăn có phải hơn hay không. Chẳng lẽ giờ này lại ra về ư? San không đành, với cả tự dưng San lại có cảm giác sợ xe bus, nhỡ đâu tự đi về gã bệnh hoạn kia lại lên một chuyến xe khác và vô tình gặp gã ở đó thì có phải San tiêu đời rồi không. San nhất định chờ chị, chờ tiệc Buffe và chờ về cùng chị gái cho an toàn. Cơn buồn ngủ lại kéo đến, thôi ngủ một giấc, còn hơn là thức để nghe cái bụng đói nó biểu tình !


Tiệc buffet. Cuối cùng San cũng chờ được đến lúc này, sau khi đã ngủ một giấc ngon lành.


-           Đợi lâu không, chị nói là về đi mà không về !


-           Về là về thế nào, món susi này em mà đi ăn cũng mất ít nhất hơn 100k, ở đây ăn miễn phí tội gì không ăn.


-           Này, ăn từ tốn và lịch sự một tý, đừng có làm mất mặt chị.


Lịch sự làm sao được khi cái bụng đang biểu tình dữ dội như thế này. Mọi người rất nhỏ nhẹ, thức ăn bày ê hề bày đẹp mắt trên bàn nhưng chẳng thấy ai động, hình như họ chỉ dùng cho phải phép và mấy câu chuyện của họ quan trọng hơn việc ăn thì phải. San nếm hết món này đến món khác, món Susi thì là món tủ rồi nhưng San còn nhận ra là còn bao nhiêu món ngon khác. Đồ ăn của khách sạn nổi tiếng đúng là tuyệt vời. San ăn kiểu như bị bỏ đói lâu ngày, mà đúng thật, bỏ đói từ hôm qua còn gì nữa, mấy người khách có vẻ hơi khó chịu nhưng kệ, cốt San chỉ muốn làm đầy cái dạ dày đang kêu ầm ĩ. Sinh viên thì chỗ nào tiết kiệm mà miễn phí là cứ tận dụng thôi, sao phải đề ý chuyện này hay chuyện khác người ta nhìn vào chứ.


“Ôi, có cả susi cá ngừ mà từ nãy giờ không biết” San định gắp vào đĩa cho mình thì từ đâu đấy cũng có một người đang định lấy đĩa susi ấy về phần mình. San nhanh tay gắp vào đĩa mình hết, người con trai đứng bênh cạnh bật cười điệu bộ ham ăn trẻ con của San.


“Ăn từ từ thôi cô bé, không là nghẹn đấy”. Anh ta tiến đến và nói thầm vào tai San.


“Hự, hự..hự”


….


“Hix, mình bị nghẹn thật rồi ! Nước !”


San đấm đấm vào ngực, miệng mím chặt vì đầy thức ăn không thể nói được, anh ta vội rót cho San một cốc nước, vẫn không ổn, San bỏ đĩa thức ăn xuống bàn chạy ngay vào nhà vệ sinh mong để tống khứ những thứ trong miệng ra.


-           Đáng chết, San nắm tay đấm mạnh, anh ta nghĩ đang đùa với ai chứ.


San quay trở lại, anh ta vẫn đứng đó, hình như có ý đợi, San với tay lấy một ly vang từ tay người phục vụ…


Ly rượu vang đỏ hiện tại đã trở thành một vệt dài trên áo của kẻ đáng ghét đã làm San nghẹn.”


“ Cô…cô…” Anh ta lắp bắp và không nói được thêm câu gì, San đưa cho vài tờ khăn giấy và cười rất khiêu khích. San tiến lại gần thì thầm vào tai “lần sau nhớ là đừng có làm cho người khác bị nghẹn nữa nghe chưa”. Anh ta nhìn San tức giận, San nhanh chóng biến ra chỗ khác tìm chị. Một lúc sau đứng phía xa, San vẫn hỉ hả vì anh chàng đang phải rối rít làm sạch áo. Anh ta đưa mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm, San nép sau lưng chị để tránh đi. Bụng vui sướng vì đã cho anh chàng một trận vì tội dám trêu chọc.


Tiệc tan, San theo chị về đến nhà mà không đợi hội thảo diễn ra buổi chiều nữa. Lôi đống susi lấy từ tiệc buffet trong túi ra cô nhìn sung sướng và hí hửng. San đưa lên trước mặt khoe với chị gái với, tất nhiên là đáp lại San với kiểu như chẳng quan tâm vì hành động ấy luôn bị cho là trẻ con. San định kể cho chị gái nghe chuyện xảy ra nhưng rồi thôi, nếu kể ra thì có lẽ sẽ bị mắng mỏ nên San cũng chẳng dám hé răng. San chỉ cười một mình đắc thắng. San cất đống susi vào tủ lạnh, leo lên giường, lôi cái phong bì ở hội thảo biếu chị và được chị cho San ra hôn “chụt” một cái rồi cứ thế cười một mình, đi hội thảo vừa được ăn miễn phí lại vừa được tiền, đúng là lời quá, không bõ công buổi sáng sớm San phải dậy sớm và chen lấn trên xe buýt, nghĩ lại cảnh cốc rượu vang đỏ và khuôn mặt của anh chàng ở hội thảo mới buồn cười làm sao. San cười rúc rích, chị gái thỉnh thoảng quay ra nhìn, lắc đầu.


“Haizzz ! em đi ngủ đây, chiều chị nấu cơm nhá”


Giấc ngủ đến với San nhanh và sâu.

https://www.facebook.com/pages/Quy%CC%80nh-Thy/289003377787676?ref=hl

CHƯƠNG 2


Chủ nhật, trời nắng và đẹp.


Tuần này San không về quê thăm bố mẹ, định đợi đến tuần sau chị San được nghỉ hai ngày rồi cùng về. Hai chị em San sống ở Hà Nội, chị gái suốt ngày bận rộn với nghề báo, San học đại học năm thứ ba, căn nhà thuê trống trải cả ngày ngoài giờ đi học cũng chỉ có San ở nhà và ôm mặt với cái máy tính. San đã từng có ý định đi làm gì đó nhưng rồi bố mẹ phản đối, họ đưa ra lí do rằng chỉ cần San học tốt, chỉ cần cô ngoan ngoãn chăm chỉ là sinh viên gương mẫu thì chuyện tiền bạc đừng lo lắng, họ sẽ chu cấp đầy đủ. Gia đình San không đến nỗi vất vả không thể lo cho cô được. San cũng từ đó mà thôi không dám nhắc đến ý tưởng xin đi làm thêm ấy lần nào nữa, cũng như rất nhiều lần khác, cô muốn làm việc này, thích việc này nhưng họ lại muốn cô làm việc kia. Ví dụ như hồi bé cô muốn đi học vẽ nhưng bố nhất định muốn cô đến lớp võ. San vẫn còn nhớ những ngày tháng kinh hoàng ấy khi cô khóc thét sợ hãi trước những cú đòn của đối thủ, chân tay thâm tím vì những cú đánh. Bố muốn cô mạnh mẽ và không uỷ mị. Sau nhiều năm lớn lên, San tuân thủ những định hướng mà bố đưa ra cho mình, không tranh cãi, không kháng cự. Cả những ước mơ của cô, cả những dự định cô ấp ủ nhưng rồi cũng đành bỏ mặc để làm theo ý bố. Mẹ bảo, bố yêu cô và muốn cô được đi con đường tốt nhất, con đường an toàn nhất chứ không phải là những con đường gập ghềnh. Trong đầu San chẳng biết những con đường nhiều sỏi đá sẽ thế nào, nhưng cô đã từng nghĩ, nếu là điều cô đáng để theo đuổi thì tại sao họ chưa một lần nghĩ cảm giác của cô sẽ thế nào. San tự đưa cho mình lí do đó là bố mẹ muốn thế để không hối tiếc với những ước mơ đã không thể thực hiện. Với tình yêu của bố mẹ, cô làm theo họ, họ vui, cô vui hay không cần biết. Một đứa con ngoan là như vậy, San mặc định cô như vậy.


San đã từng có ước mơ của mình, cô đã từng khao khát được học và được làm những gì mình thích. Ngôi trường đại học này, chuyên ngành này chưa bao giờ khiến San vui khi phải đối diện với nó. Gia đình San là một gia đình làm kinh doanh đã 3 đời nay, sau suốt một thời gian dài từ đời ông bà gây dựng nên cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, nghiệp buôn bán giống như một nền tảng vững chắc để con cháu phát triển. Nơi San sống, mọi người nhìn vào gia đình San như một gia đình truyền thống mà bất kể ai từ khi lọt lòng đã biết kinh doanh, đã biến bán cái nọ, đổi cái kia để kiếm lời. San nhìn bố mẹ, các bác, cô chú đều suốt ngày dấn thân vào thương trường, mở miệng ra là nói đến tiền với hào hứng và lãnh cảm với mọi thứ xung quanh. Đồng tiền đối với họ quan trọng nhiều đến mức những đứa con chỉ cần đưa tiền cho rồi muốn làm gì thì làm họ không cần biết, học hành có thể giỏi giang hoặc không, công việc hay đam mê không quan trọng, chỉ cần biết giúp gia đình tiếp quản sự nghiệp. Bố San cũng có cái suy nghĩ ấy, ông muốn chị gái học báo chí, hiểu luật tinh tường để không ai có thể qua mặt được gia đình, ông bắt San phải học chuyên ngành tài chính với hy vọng sau này San có thể giúp ông trong công việc ở công ty và mọi thứ sau này có thể là một phần San được thừa hưởng.


Với San, con đường được định hướng sẵn, ra trường nếu không làm ngoài có thể về làm ở công ty của bố. Chỉ là, mất bao nhiêu lâu nữa để cô có thể ra trường, để cầm tấm bằng bố mẹ mong muốn. Con đường đã đợi sẵn và chỉ cần San bước, cớ sao, từng bước cô vẫn cảm giác nặng nề trĩu nặng thế này chứ!


Tuổi trẻ không có ước mơ, không có mục đích, không có một niềm vui thích với những công việc mình làm. Tuổi trẻ ấy, San đang như một con thú hoang bị nhốt trong chiếc lồng sắt đen ngòm đáng sợ, bên ngoài là hàng ngàn mũi đao mũi giáo đâm vào nếu như muốn thoát ra. San buông. Không muốn làm tổn thương bố mẹ. Cũng không muốn làm tổn thương chính mình!


Nhiều khi San cảm giác mình giống như một cái xác không hồn. Giá như, cô có đủ nghị lực, có đủ mạnh mẽ để bứt phá. Có đủ dũng khí để không phải làm hài lòng bất cứ ai.


Những kí ức cũ xa xôi và chứa chan nước mắt. San gạt đi, cố quên. Cố nhồi nhét những thú vui để mong nguôi ngoai.


Ước mơ và đam mê của cô. Mọi thứ đã úa màu, gói ghém cất đi trong những khoảng trống không thể nào lấp đầy. San sẽ trở thành ai, sẽ trở thành người như thế nào San không nghĩ nữa. Cuộc sống của San cứ nhạt nhoà như thế, giá như có thêm một chút gia vị cho cảm xúc.


Những ngày tháng không màu không vị cứ thế trôi đi. San ước, giá như cô có đủ sức để làm mặt hồ đang yên ả kia dậy sóng. Gía như có đủ sức mạnh để quay lưng với mọi thứ, giá như, cô đủ mạnh để xù lông bảo vệ chính mình…


 “Em đi tình nguyện trung tâm trẻ mồ côi với bạn, tối em về nhé”


San nhắn tin cho chị gái, cũng không thấy reply lại, San biết chị chắc chẳng có thời gian mà đọc tin nhắn nữa. San cũng không hề muốn chị lo lắng về mình, bởi San biết chị còn công việc, rồi cả những áp lực nữa nên những việc của mình San cố gắng tự giải quyết một mình. San với chị khác xa nhau, trong suy nghĩ và tính cách, trong cả cách lựa chọn những cơ hội đến với bản thân mình. Chị gái San đầy lí trí và mạnh mẽ, với San, mẹ cô vẫn bảo: “Nếu không có gia đình San sẽ dại dột đi vào con đường chết”


San không biết những gì trước kia cô muốn theo đuổi nực cười đến thế nào. Nhưng chắc chắn không thể là con đường chết được. Nếu cô vui trên từng bước đi, thì không thể nào cuối con đường là vực thẳm được.


8 giờ sáng. Mạnh chờ dưới nhà, nháy máy kiểu ra hiệu xuống nhà đi đã đến tới nơi rồi. San nhanh chóng đóng cửa sổ rồi khoá cửa chính chạy xuống nhà không quên cầm theo cái mũ bảo hiểm. San biết thừa tính của Mạnh, chỉ bị đợi lâu là kiểu gì cũng nhặng cả lên.


Mạnh học cùng lớp đại học, cũng không phải thân thiết với San lắm nhưng luôn là người xuất hiện khi cần, Mạnh thích hoạt động xã hội, San cũng thế, biết San cũng thích mấy hoạt động này nên Mạnh lôi kéo đi cùng. Mạnh tham gia hội tình nguyện hơn một năm, còn San mới tập toẹ được vài tháng. San thích đi tình nguyện, đó cũng là một lí do, nhưng hơn nữa cô cũng muốn cô bớt đi thời gian rảnh rỗi và làm được một việc gì cho có ích là thả trôi ngày tháng thanh xuân của mình bằng những việc vô nghĩa như Facebook hay phim online.


Hầu hết những đứa bạn của San và cả cô thường có nhiều thời gian rảnh rỗi, khi mà không hề phải lo lắng về tiền bạc bởi bố mẹ đều chu cấp đầy và hầu hết những câu trả lời về những việc để làm cho qua ngày là nghe nhạc, online thâu đêm, chơi game và đa số thời gian là ngủ. San nhận ra được sự nhàm chán trong những chuỗi ngày cứ lặp đi lặp lại mãi như thế, dường như tuổi trẻ cứ bị kéo chìm xuống một cái hố đen ngòm không lối thoát…Và để trốn chạy khỏi sự nhàm chán ấy San cũng chọn cho mình một điều gì đó để làm như việc đi tình nguyện sau khi đã bỏ quên ước mơ của mình…


Ước mơ của San, đam mê của cô, đáng lý ra cô phải đủ mạnh mẽ để bảo vệ nó. Chứ không để nó tuột khỏi tay và đắp lên nó một đám cỏ xanh đầy màu tang tóc như thế…


San vẫn nhớ những ngày đầu mới tham gia, cả một hội tình nguyện lớn San không quen ai khác ngoài Mạnh, một đám người đã hoạt động với nhau từ rất lâu nên cũng khá khó để hoà đồng với mọi người cho những người mới đến như San. Mặc dù có cảm giác lạc lõng ở một nơi mà họ đã gắn kết thân tình với nhau nhưng San cũng cố gắng tự nhiên nhất để mình không đơn độc, những công việc nhỏ nhặt này hoá ra lại có thể đem lại nhiều ích lợi cho những người kém may mắn hơn mình đến thế. Quả thực, những việc làm này hay hơn việc cô chỉ là một đứa sinh viên mọt sách chỉ biết đến giảng đường hay là một đứa chôn vùi ngày tháng vào màn mình máy tính.


Những ngày đầu tiên, San lúng túng với những mớ câu hỏi của bọn trẻ, vụng về với những công việc trang trí và sắp xếp đồ, lóng nga lóng ngóng sắp xếp mọi thứ nhưng cuối cùng San cũng hoàn thành, cũng không quá tồi cho một người mới đến. San khá vui, mặc dù thấm mệt. Những ngày như thế, San tìm thấy niềm vui cho mình, tự chôn chặt nỗi cô đơn và khao khát từ lâu giờ đã như đám cỏ bị cháy lụi.


San đến trại trẻ mồ côi cách trung tâm thành phố khoảng 10km, vừa xuống đến nơi cô nhanh bắt tay vào làm những công việc như nhổ cỏ, trồng rau cùng cả hội. Sau đó tất bật chuẩn bị nấu nướng và lau dọn phòng cho lũ trẻ. Công việc không nặng nề nhưng khá nhiều. Một ngày trôi qua không dài như San vẫn nghĩ.


-           Chị tên là gì. Một đứa bé cầm lấy tay San rồi hỏi.


-           Chị tên San, thế cô bé tên gì nào?


-           Em là Tuệ Tâm.


-           Thế Tuệ Tâm đang làm gì thế?


-           Em đang viết, anh Lâm hứa nếu em viết được thì sau này sẽ cho xuất bản sách của em, em muốn tặng cho mẹ cuốn sách do em viết.


-           Ôi thế hả, bật mí nhé, chị cũng đang mơ ước trở thành nhà văn đấy, ngoắc tay cố gắng nào, cô bé! San vui vẻ nói.


Như nhìn thấy sự hồn nhiên của mình trước kia San trải lòng, bật ra ước mơ trước kia đã từng bị chôn vùi của mình. Từ trước đến giờ, chưa bao giờ cô nói ra điều đó với bất cứ ai. Càng không để những người xa lạ hiểu, cô sợ nếu nói ra, họ sẽ cười chê bởi những suy nghĩ hão huyền không đáng có, những gì cô mơ đến quá xa vời. Ngay cả gia đình cũng là những người quay lưng lại với cô, những người tưởng chừng yêu thương và đủ tin tưởng nhất cũng vậy thì chắc gì những người chưa hề biết cô là ai sẽ hiểu.


Ánh mắt bé con ánh lên những tia sáng đầy niềm tin. Cô xoa đầu cô bé, chun mũi làm mặt xấu.


-         Vậy bao giờ chị sẽ trở thành nhà văn? Cô bé ngước lên hỏi lại


-           À, đó là ước mơ của chị, còn hiện tại thì…San ấp úng.


-           Vâng, cùng cố gắng nhé chị SanSan. Cô bé không để San nói hết câu.


-           …


-           Tuệ Tâm nói chuyện gì mà vui thế.


Bỗng dưng San thấy một người con trai với cái dáng cao lớn đứng bên cạnh và nở một nụ cười trìu mến với San và cô bé kia.


-           Anh Lâm, chị San San, đây là anh Lâm mà em kể với chị đấy.


-           “…..”


San im bặt, bỗng dưng bắt gặp một nụ cười, một khuôn mặt tuấn tú từ một người con trai lạ, San còn chưa định thần được cảm giác bối rối bỗng dưng xuất hiện và càng không biết đó là ai. Vẻ dịu dàng từ người con trai ấy toát lên ấm áp lấn át mọi thứ trước mặt.


-           Chào em, anh là Lâm phụ trách đội này, anh có thể gọi em là San San chứ?


San như bị đơ vào giây rồi bối rối đưa tay ra, mắc cỡ chẳng nói nên lời, lí nhí giới thiệu về mình. San ngước nhìn lên, một khuôn mặt sáng sủa, thông minh, đôi mắt nâu dịu dàng và nhất là….nụ cười, nụ cười có sức lan toả đến cả trái tim non nớt của San.


“SanSan…lâu lắm rồi không có ai gọi cô như thế!”


Lâm bày trò chơi với đám trẻ con, San chẳng biết phải nghĩ ra chuyện gì thêm để trò chuyện thêm giữa hai người. San bỗng thấy má đỏ bừng, không dám đưa mắt nhìn Lâm. Một đám trẻ con khác lại chạy đến ríu rít với Lâm, San đứng lặng phía sau mà không biết phải làm gì.


Sau bữa cơm ở trại trẻ, giờ nghỉ trưa San lân la dò hỏi Mạnh về Lâm, những thông tin đáng lẽ ra nếu là một người khôn khéo giao tiếp San có thể hỏi trực tiếp từ Lâm nhưng San chẳng đủ can đảm.  Mạnh lém lỉnh cười tỏ vẻ không mấy ngạc nhiên và cũng không phải lần đầu tiên có người hỏi về chàng trai đó, San được biết Lâm là một bác sĩ trẻ rất giỏi, anh mồ côi từ nhỏ được bố mẹ nuôi đón về nuôi dậy trưởng thành, theo nghề y và gắn bó với trại trẻ mồ côi này. San cũng chẳng hiểu nổi mình tại sao lại đi tìm hiểu thông tin về một người mới gặp như thế, choán cả tâm trí cô là hình ảnh Lâm, một chàng trai có nụ cười như là… nắng ấy.


San khẽ thấy tim mình rung lên những cung bậc cảm xúc khó tả. Lần đầu tiên, cô thấy tim mình đập nhanh như thế và cũng lần đầu tiên cô không thể nào rời mắt khỏi một chàng trai.


Tối về nhà, ôm mặt với máy tính, San tìm facebook trong đống bạn bè của Mạnh để tìm kết bạn với Lâm, nhìn số người theo dõi khá khủng, có vẻ Lâm nhận được khá nhiều quan tâm từ mọi người, những bức ảnh Lâm đăng lên, cộng với số lượt bình luận lúc nào cũng tầm mấy trăm bình luận khiến cho San chóng cả mặt, cô chẳng hy vọng mình sẽ được Lâm chấp nhận lời mời. San thở dài ấn nút follow, vài phút sau, có một chút bất ngờ khi San nhận thông báo Lâm đã chấp nhận lời kết bạn với cô.


-          Hey hey, San San, em cũng dùng facebook hả? Lâm inbox cho San


Tiếng “ting” thông báo khiến San giật mình khi đang mò mẫm vào facebook của Lâm để xem ảnh trên tường của anh.


-          Em có dùng, nhưng ít khi lên thôi.


-          Hoá ra thế, anh tìm mãi tên mà không có để add vào nhóm. Có công việc gì của nhóm tình nguyện mọi người sẽ thông báo cho dễ. Em chăm chỉ cập nhật thông tin của nhóm nha.


-          Vâng ạ.


-          Thôi anh ngủ đây, hôm nay khá mệt. Chúc em ngủ ngon San San.


-          Chúc anh ngủ ngon.


(Còn tiếp)


 

https://www.facebook.com/pages/Quy%CC%80nh-Thy/289003377787676?ref=hl

 


CHƯƠNG 3


Kì nghỉ 30/4 đúng dịp cuối tuần nên lịch nghỉ khá dài. Đám bạn trong lớp đại học San rục rịch chuẩn bị bùng học để về quê từ mấy hôm trước. Lớp học bắt đầu thưa thớt cho đến những ngày cuối cùng sát ngày nghỉ. San vẫn cố kiết đi học. Kỳ nghỉ khá dài nhưng San không về nhà ngay mà quyết định sẽ đi du lịch với hội tình nguyện sau khi nhận được kế hoạch. Lâm đứng đầu tổ chức cho cả hội một kì nghỉ ba ngày đi Sầm Sơn với mục đích là thắt chặt tình đoàn kết giữa thành viên và khích lệ tinh thần của những tình nguyện viên. San tuy là người mới không thân thiết với những người khác ngoài Mạnh ra nhưng vẫn quyết định đi cùng dù ban đầu có phần lưỡng lự, cô gọi điện cho bố mẹ từ trước xin phép, thật may khi bố mẹ vui vẻ đồng ý cho cô con gái có thể vắng mặt khi gia đình đoàn tụ trong kì nghỉ.


San dậy từ sớm, chuẩn bị đồ từ tối hôm trước cẩn thận và tính toán kĩ từng món đồ từng bộ quần áo sẽ mang đi, tính San vẫn tỉ mỉ chu đáo từng cái nhỏ nhặt như thế, nhìn bên ngoài chắc ai đó có thể đoán San là một người ẩu và vô tâm nhưng thực sự không phải thế. San cũng chưa biết mình có vui không khi đi cùng cả hội trong kỳ nghỉ thế này, nhưng có lẽ là có Lâm, có cả những khuôn mặt nụ cười cùng trang lứa, có cả nhiệt huyết được gọi tên là sinh viên. Đó đủ là những lý do thoả đáng để cô xách balo lên và đến với vùng biển Sầm Sơn.


-           San San, em đến sớm thế? Lâm đến, vỗ thật tự nhiên vào vai San từ đằng sau khi đang đứng đợi cả đoàn, San giật mình quay lại.


-           Anh Lâm, em cũng mới đến thôi. San lí nhí trả lời


-           Thế cậu Mạnh đâu rồi, chả thấy bóng dáng đâu cả.


-           Mạnh chưa đến anh ạ, bạn ấy gọi điện cho em xe trên đường đi thì bị hỏng.


-           Ra thế, à chết, anh quên chưa giới thiệu đây là Mai Chi, Mai Chi đây là SanSan, hai em làm quen đi


-           Chào, tớ là San.


-           Chào !


Gương mặt mới lạnh te và cũng như thờ ơ với nụ cười rất thân thiện của San. Cô gái đứng bên cạnh Lâm tay khoác lấy cánh tay Lâm.


-           Mai Chi làm trợ lí cho anh nhưng thời gian qua xin nghỉ vì phải đi diễn, cô ấy là diễn viên múa.


-           Thế ạ.


-           Kìa, Mạnh đến rồi đấy.


Lâm nhanh chóng ra bắt chuyện với Mạnh vui vẻ, cả Mai Chi cũng đi theo khi Lâm vừa rời khỏi chỗ Lâm đứng, San chỉ vẫy tay với Mạnh cười. Đứng từ xa San lặng lẽ nhìn kĩ Mai Chi từ đầu đến chân cô ấy dáng người cao mảnh khảnh, khuôn mặt đậm chất á đông nhưng mang một vẻ đẹp hiện đại, không một từ nào có thể diễn tả được hết ngoài hai chữ “tuyệt vời”. Họ lại đang đứng cạnh bên nhau, đúng là một cặp trời sinh, những nét thanh tú trên khuôn mặt Lâm như càng được toát lên khi đứng trước một bông hoa rực rỡ là Mai Chi.


Ấn tượng của San  về Mai Chi là một cô gái đẹp, rất đẹp. San cứ có cảm giác ngờ ngợ như đã gặp ở đâu đó rồi, rút điện thoại tìm trên google San thấy tên của Mai Chi trong một số bài báo. Vẻ đẹp và tài năng của cô ấy được báo chí khen ngợi như một diễn viên múa tài năng và đầy triển vọng. Với Lâm, cô là em gái trên giấy tờ,  bố mẹ Mai Chi đón Lâm về nuôi từ trại trẻ mồ côi và họ lớn lên bên nhau.


Tính Mai Chi có vẻ khó gần và người duy nhất cô ta tỏ ra thân thiện là Lâm. Vài người bạn đi cùng tiết lộ cho San rằng, những lần đi tình nguyện của Mai Chi mục đích cũng chỉ để đi cùng Lâm, số tiền bố Mai Chi dành để xây lên trung tâm và thành lập nên hội tình nguyện cũng không phải ít, có thể vì lí do ấy mà mọi người coi Mai Chi như một cô chủ nhỏ lắm yêu sách thích học đòi đi làm tình nguyện và từ thiện cho có vẻ hợp thời. Và cũng có nhiều thông tin rằng, tài sản mà bố mẹ Mai Chi dành cho cô con gái sẽ thuộc về chàng rể tương lai và người ấy có lẽ sẽ là Lâm.


Sự xuất hiện không báo trước của Mai Chi khiến cho cả chuyến đi San không có cơ hội đến gần với Lâm hơn nữa. Cảm giám thất vọng và nhen nhóm ghen tị vì khi có Mai Chi, ánh mắt của Lâm không nhìn về phía cô nữa. Với San, một cô gái có nhan sắc trung bình, chỉ có một từ có thể diễn tả đó là: bình thường, với điều ấy, khi nghĩ Mai Chi, San có phần tự ti về bản thân. Nói chính xác thì thường khi một người con gái xinh đẹp hơn mình đứng trước mặt, ai cũng có cảm giác như San mà thôi, chỉ thiếu điều cảm giác ấy sẽ ở lại nhanh hay chóng. Ở Mai Chi có một sự thu hút mà bất kì ai cũng phải chú ý cho dù đó có phải là…phái mạnh hay không. Thậm chí cô ấy cũng làm cho San phải hướng mắt nhìn. Cô ấy nổi bật giữa đám đông và có cả hàng đống các chàng trai trong hội đang đứng tung hô và tán tụng. Tự dưng San nhìn lại mình, không xinh đẹp, không nổi bật, cũng chẳng giỏi giang ở bất cứ việc gì mà để gây ấn tượng cho một ai đấy và cũng thật khó với bản tính nhút nhát cô đâu thể làm thân thiết với bất kỳ ai. Tự dưng với cái ý nghĩ vu vơ ấy San thấy mình quá tầm thường và không có cái cảm giác thoải mái cho chuyến đi này nữa, cái hi vọng Lâm sẽ để ý đến cô loé lên được một chút nhưng rồi cô bàng hoàng nhận ra, giữa anh và cô có quá nhiều khoảng cách. Có lẽ, để thu hút một người thì phải có sự nổi bật hay tài năng đặc biệt. Hai thứ đó, San đều không có.


San lặng lẽ tách khỏi nhóm, chỉ đứng nhìn đám bạn chơi những trò chơi đầy hào hứng. San trầm ngâm đứng nhìn, mặc kệ Mạnh ra sức lôi kéo. San trở lại là San với tĩnh lặng vốn có, chẳng cần phải cố tình tạo ấn tượng tốt đẹp với người đối diện, San đâu phải người dễ mở lòng, càng không phải tuýp người nổi bật đẹp đẽ ngay giữa đám đông hay những người không đẹp nhưng vẫn biết cách để làm mình toả sáng.


Chuyến đi có những điều ngoại dự tính. San bỗng thấy mình cô đơn biết bao nhiêu. Cảm giác hơi tiếc nuối khi cô xuất hiện ở đây giữa những khuôn mặt không thân thuộc.


Sau những cuộc vui ồn ào và náo nhiệt của chuyến đi, mọi người trong đoàn đã khá mệt và đi ngủ hết. San không ngủ được và đi ra ngoài đi dạo một mình. Cô bước trên cát muốn tìm một chút yên tĩnh và muốn cảm nhận cảm giác mênh mông giữa biển đêm. Con người San là tổng thể của những sự mâu thuẫn: ồn ào có, sôi nổi có, lãng mạn có, tự tin có và cũng nhút nhát như bao người khác….giống như lúc này, lúc mà San đang đi trên cát và lắng nghe biển một cách bĩnh yên và tĩnh lặng.


Đêm của biển.


Nghe thấy cả yên bình trong từng con sóng.


Trăng sáng, chiếu rọi xuống mặt biển thứ ánh sáng trắng lấp lánh nhất.


Trăng hôm nay tròn vành vạnh, trăng hiện lên giữa biển giống như một quả cầu lung linh đầy ánh sáng. Từng vệt ánh sáng phản chiếu lên mặt biển lấp lánh và lung linh tuyệt đẹp. San hít hà không khí ban đêm, hai tay tự ôm lấy mình vì lạnh, hơi biển căng tràn thấm vào từng thớ thịt và nghe cả những âm thanh của sóng chờn vờn dưới chân cô.


-           Em không ngủ à, SanSan?


San giật mình quay lại, tiếng Lâm cất lên ấm áp và Lâm đứng bên cô từ lúc nào.


-           Anh cũng thế, sao giờ này anh còn ra đây ? San ngạc nhiên hết sức.


-           Biển đêm đẹp đến mơ màng thế này thì ngủ quả thật là tiếc vả lại anh cũng muốn yên tĩnh một chút. Lâm phân trần.


San cười, lần đầu tiên San nghe Lâm nói về cảm nhận của mình có cái gì đó cũng giống San. San và Lâm ngồi trên cát. Từng cơn gió vuốt ve mái tóc San, không khí rõ ràng mang hương vị biển, cảm giác nghe như thấy từng vị mặn mòi đến từng hơi thở. Hai người ngồi bên nhau lặng  lẽ, San đưa mắt sang nhìn Lâm trầm ngâm nhìn ra phía biển đêm mịt mờ.


-           Anh cũng có một đứa em gái, cũng bằng tuổi em….


-           Ôi thế ạ ? Em gái anh giờ ở đâu…


-           Nó đã chết trước khi anh được nhận về làm con nuôi của bố mẹ Mai Chi.


-           “….”


-           Khi ấy, anh chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi, nó 5 tuổi, nó bị bệnh hen, anh không có tiền anh đã chạy đi khắp nơi tìm sự giúp đỡ nhưng anh không cứư được nó….


-           Em thật sự rất tiếc ! San không biết nói câu gì ngoài câu nói này.


-           Không sao, chuyện cũng qua lâu rồi mà em, chẳng hiểu sao, khi nhìn em, anh lại nhớ đến nó…


-           Em tin rằng em gái của anh bây giờ cũng đang sống hạnh phúc ở một thế giới khác. San ngập ngừng, cố gắng nghĩ ra vài câu để an ủi chàng trai bên cạnh mình.


-           Cảm ơn em !


-           ‘….”


-           “…”


-           Có phải, đó là lí do anh chọn nghề bác sĩ và tham gia hội tình nguyện này không? San mạnh dạn hỏi.


-           …


Lâm yên lặng như đó là một câu trả lời. Biển đêm dạt dào từng con sóng mạnh mẽ hùng vĩ xô bờ, trăng lên giữa biển cao và sáng. Lâm trầm ngâm nhìn phía xa. Cô ngước nhìn lên anh, thấy anh xa vời vợi, ánh trăng trên cao và từng vệt sáng trên biển phản chiếu làm cho khuôn mặt anh mang một thứ ánh sáng kì diệu. Trong giây phút đó, San tự nhủ mình chắc chắn phải ghi nhớ khoảnh khắc này…


-           Hôm nay là sinh nhật em đúng không?


-           Ơ… sao anh biết…


San lúng túng vì câu hỏi bất ngờ. Lâm im lặng rồi nhìn cô cười.


-           Sinh nhật em năm nào cũng ít bạn bè vì bao giờ cũng vào kì nghỉ, nhưng điều hạnh phúc nhất làm em được ở bên gia đình. San giãi bày.


-           Nghĩa là năm nay em đã phá lệ, đi nghỉ cùng mọi người trong hội tình nguyện chứ không về nhà để tổ chức sinh nhật?


-           Sáng mai chúng ta đã về rồi mà, chiều mai em sẽ bắt xe về quê và buổi tối vẫn kịp để hát chúc mừng sinh nhật.


Lâm cười, rồi rất tự nhiên lấy tay cốc nhẹ lên đầu cô “đúng là một cô bé tham lam, dù sao cũng chúc mừng sinh nhật em”


San cười bẽn lẽn “cảm ơn anh, người đầu tiên chúc mừng sinh nhật em khi em bước vào tuổi 20 đấy, đáng nhớ quá” San biểu lộ xúc động.


-           Còn đây là quà, anh lang thang cả buổi chiều nay và thấy cái này hay hay, SanSan có chấp nhận món quà này không?


Lâm xoè tay ra, một con ốc biển có màu vân xanh lạ, San đỡ lấy với sự ngạc nhiên cùng với niềm thích thú.”


-           Nó đẹp quá, cảm ơn anh.


Con ốc màu xanh nằm gọn trong tay San, cô cười hạnh phúc…


Ánh trăng vẫn chiếu rọi từng vệt sáng lung linh. Hai người đứng trước biển mênh mông trên cao là ánh trăng sáng, thứ ánh sáng lung linh và kì diệu. Khung cảnh lãng mạn y như trong những câu chuyện cổ tích. San thấy trong trái tim một cảm xúc thật lạ lùng, khẽ rung động, khẽ nhói đau, khẽ khiến cho cô có cảm giác không thể nào thở nổi.


Hình như, có một cái gì đó đang nhen nhóm dần lên…


Sáng sớm hôm sau trở về Hà Nội, San chia tay cả đoàn trong tiếc nuối. Chuyến đi thành công tốt đẹp và đem lại cho San nhiều người bạn mới. San nhìn Lâm, vẫn là nụ cười hiền hậu anh dành cho cô. San nắm chặt món quà anh dành cho cô nhân ngày sinh nhật đáng nhớ, một sinh nhật chỉ có mình cô và anh trước biển đêm huyền diệu.


Giá như, thời gian có thể ngừng lại ở đó, chính giây phút đó, cho cô được mãi ở bên anh…


San ra bến xe để bắt chuyến xe chiều sớm nhất để trở về đón sinh nhật cùng với gia đình nhỏ bé của mình, vẫn là những món ăn San thích mà mẹ và chị kì công nấu nướng, vẫn là nụ cười của bố ấm áp và vòng tay yêu thương của bà nội.


Đêm. San nằm trong căn phòng thân thuộc, mùi hương hoa đượm hơi sương ngoài vườn thoang thoảng. Con ốc có màu vân xanh nằm im trên giá gỗ nơi mà San thường đặt những món đồ cô coi là quí giá nhất.Tuổi 20 đến với San nhẹ nhàng như thế, San chìm vào giấc ngủ thấp thoáng là đôi mắt nâu dịu dàng của ai đó giữa khung cảnh biển đêm đẹp đến mơ màng.


“SanSan…” Trong giấc mơ cô còn nghe thấy tiếng anh gọi cô…


“Lâm à, em thích anh mất rồi !”


(Còn tiếp/)


 


 

https://www.facebook.com/pages/Quy%CC%80nh-Thy/289003377787676?ref=hl

CHƯƠNG 4


Hà Nội - Chiều chủ nhật, một buổi chiều Thu vẫn còn rớt rơi cái nắng cuối hè gay gắt. Cả buổi chiều, San nằm khểnh đọc sách, mơ mộng với những câu chuyện của Marc Levy rồi miên man nhớ đến Lâm. Cô nhớ lại giây phút giữa miền rồi cười một mình hạnh phúc. Giá như, có thể quay trở lại đó thêm một lần nữa và vẫn có thể được ở bên cạnh Lâm ngọt ngào như thế. San cười một mình, đang tơ tưởng thì có chuông điện thoại.


Chẳng phải là một số điện thoại từ người lạ nào. San hơi chán nản, hình như Lâm vẫn chưa có số của cô thì phải. Giá như cuộc điện thoại này của Lâm có phải sẽ tốt lắm không. Dung, đứa bạn cùng lớp đại học qua rủ San đi mua quần áo để chuẩn bị cho chuyến đi chơi biển của cô nàng. San đồng ý đi luôn, cũng chằng cần mua gì nhưng San cũng thích đi ngó nghiêng một tý đồng thời làm tư vấn viên thời trang cho Dung, đứa bạn xinh xắn với nước da trắng ngần và lúc nào cũng chỉ hợp với gu thời trang nữ tính điệu đà. San thì khác, tín đồ của quần bò áo phông và giày thể thao, thế nhưng con mắt nhìn thì San luôn được bạn bè tin cậy, ví dụ như Dung cứ khi nào đi mua sắm gì cũng phải tha lôi San đi bằng được.


Lang thang hàng chục cửa hàng với đống đồ đạc lỉnh kỉnh, hai đứa khá là mệt. Định bụng hai đứa sẽ đi ăn gì đó rồi tha lôi đống đồ này về nhà thì bỗng Dung có điện thoại


-           Vâng, thế ạ, em đến ngay!


-           Mày ơi, đi xe bus về được không? Tao có việc gấp lắm, giải thích sau.


San chỉ kịp nói “Hả” và sau đó Dung giật lấy đống đồ và biến mất sau dòng người đông đúc, San đứng trơ trơ giữa đường, giận tím mặt nhưng con bạn cũng đã đi làm gì có ai mà trút giận bây giờ chứ. Nhìn quanh chả thấy có điểm xe bus nào, mà khu này khá lằng nhằng để bắt được xe bus về chỗ nhà San ở. Định lôi điện thoại ra thì phát hiện cái “cục gạch” ấy đã hết pin từ bao giờ, San đang dành tiền nhuận bút từ mấy truyện ngắn được đăng báo để có thể mua được một chiếc điện thoại ưng í mà không muốn xin xỏ “tài trợ” từ chị gái hay bố mẹ. Nhưng thật sự, cái “cục gạch” này nó không thể đợi lâu hơn được nữa vì nó đang biểu tình San cho nó về hưu rồi.


Đi bộ một đoạn khá xa dưới cái nắng gay gắt, mồ hôi túa ra như tắm, mấy người xe ôm lượn lờ xung quanh chào mời “về đâu em, anh lấy giá rẻ thôi” nhưng San vẫn nhất định không chịu.


San quyết định chờ xe bus, nhưng thảm hại thay, xe đầy những người là người vì đang là giờ cao điểm và chuyên bỏ bến. Đứng giữa nắng đợi đến 4,5 chuyến xe vẫn chẳng thể nào bắt được xe. San bắt đầu thấy chân có triệu chứng đau, người thì nhẹm mồ hôi, đầu thì đau như búa bổ bởi cái ánh nắng gay gắt như muốn cháy da cháy thịt.


“Đành đi xe ôm vậy”San thầm nghĩ và quyết định bởi chẳng còn cách nào tốt hơn nữa, cho dù nếu đi xe ôm thì coi như số tiền định để mua đôi giày mới cũng đi tong.


“Thôi chết, cái ví…hình như mình quên không mang theo”


San đứng trơ giữa đường, dòng người xuôi ngược, đúng là không ngờ là San đang rơi vào cái hoàn cảnh không- một- xu- dính – túi mà lúc này thì chỉ có kêu trời.


“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”.


 San tức giận đá thật mạnh cái ống bơ nằm chỏng trơ trước mặt ra thật xa để xả hết nỗi tức giận đang ngùn ngụn bốc lên. Đúng là bạn thân, nhưng thân ai người ấy lo mới đúng! Hừm!


Nhưng có gào thét thì cũng làm gì được khi trong người không một xu dính túi, mà bụng San còn đang réo lên biểu tình, họng thì đang như lửa cháy…San chỉ hận lúc ấy con bạn ngốc nghếch gây tai họa không ở đây để San nhảy dựng lên mà “trì trích”mà “cấu xé” cho hả giận.


Thấy hai chân bắt đầu có vẻ như muốn dính với nhau rồi, cô đã thấm mệt mà bây giờ chẳng còn cách nào để về đến nhà. Chị gái đi công tác, điện thoại thì hết pin, trong người không có một xu. San bây giờ, thê thảm hết mức !


San ngồi xuống vỉa hè, muốn cho chân nghỉ một lúc vì đã mỏi nhừ, San tính nếu đi bộ có nhanh chắc chừng phải mất hơn 2 tiếng San mới lê lết về tới nhà trọ được.


-           Có đi quá giang không, cô bé.


San ngẩng lên, ánh sáng làm San lóa mắt chỉ nhìn thấy ngay trước mặt mình là một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng và một người thanh niên đang ngó đầu ra khỏi cửa kính.


-           Tôi có thể tự đi được !


 San từ chối thẳng thừng mặc dù chân đang mỏi nhừ từng khớp. Tự dưng xuất hiện trước mặt một người –tốt- bụng thế này quả thật là đáng nghi ngờ. Mà cũng có hay ho gì khi trước mắt xuất hiện một kẻ trời ơi đất hỡi như vậy, hắn ta nghĩ đang đùa cợt cô hay sao. San đâu phải đứa dễ dãi mà lên xe của người lạ như thế chứ. Biết bao nhiêu vụ bắt cóc rồi đem bán người nhan nhản trên mặt báo, chẳng lẽ San không đủ thông minh để có thể tránh xa những lời mời mọc từ những kẻ xa lạ thế này.


-           Đừng có bướng bỉnh như thế, lên xe đi tôi cho đi nhờ về.


-           Cảm ơn vì lòng tốt của anh nhưng không cần đâu.


-           Tôi không có ý gì đâu, chỉ muốn giúp cô thôi đừng có hiểu lầm, vả lại tôi và cô đã từng gặp mặt nhau rồi, nhớ không?


San ngẩng lên nhìn một lần nữa, lục lại trong bộ nhớ, hình như San chẳng quen với ai đi xe ô tô sang trọng thế này cả, mà không, khoan đã…San…nhớ ra đã gặp anh ra ở đâu rồi.


Cái người này…quen quen.


Rượu vang đỏ…hội thảo…


Những chi tiết ghép lại với nhau dần hiện ra trong tâm trí San.


« Anh ta chính là anh chàng ở hội thảo với chiếc áo bị đổ đầy rượu vang đỏ loét trên ngực áo !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! »


-           Có vẻ như nhớ ra rồi đúng không?


-           À, chào anh, trái đất tròn quá nhỉ.


-           Thôi lên xe đi tôi đưa cô về.


San hơi lung túng nhưng rồi chẳng hiểu ma xui quỷ khiến làm sao San liều mình đi nhờ để về nhà, ít ra thì một người có mặt ở hội thảo lần trước chắc chắn không phải là một tên đểu cáng «buôn bán người » như San vừa nghĩ cách đây mấy giây.


-           Haha, thật là ông trời có mắt, thủ phạm làm tôi bẽ mặt trước tất cả mọi người lại đang ngồi bên cạnh tôi ngay lúc này. Phải tính xem sẽ phải “xử lí” cô như thế nào cho xứng đáng mới được. Anh chàng đắc ý. Có lẽ tôi phải đưa cô đi bán lấy tiền bù lại tiền áo mới được.


« Đúng là kẻ đê tiện » San lẩm bẩm trong miệng.


-           Anh đâu phải tự dưng bị như thế, nếu như anh không làm tôi…nghẹn nấc lên như thế thì tôi cũng đã xử sự một cách ….tử tế hơn. San đáp trả.


-           Hóa ra là lỗi tất cả là do tôi cơ đấy, thế kẻ nào là kẻ phồng mồm trợn mép lên với cả đống..gì nhỉ, à..susi thì mới bị nghẹn như thế, tôi chỉ có lòng tốt giúp đỡ cô thôi, nhưng có vẻ như đống susi lúc ấy bị..quá tải nên nghẹn cũng coi như là sự tự nhiên. Anh chàng châm chọc San


-           Hừ, sao cũng được…San quay ra nhìn bên ngoài.


-           Thế cô không có ý định xin lỗi tôi hả? Anh ta quay sang như kiểu hỏi… tội cô.


-           Không !


-           Không ư ???


-           Không hề, chưa hề có ý định chỉ là trong suy nghĩ.


-           Haha, được lắm, rất có cá tính.


-           Tóm lại anh cho tôi đi nhờ xe là bởi vì anh muốn được nghe từ tôi một câu xin lỗi hả?


-           Có thể thôi !


-           Thế thì làm anh thất vọng rồi người tốt ạ !


-           Cô nhầm rồi, tôi không phải là người tốt đâu, cô phải trả công tôi chứ.


-           Tôi..tôi …không mang tiền, và điện thoại cũng…hết pin nữa.


-           Thế thì tôi sẽ cho cô nợ.


-           Thôi được rồi, anh cứ tính tiền xe và km như tiền taxi nhé, tôi sẽ trả, đọc cho tôi số điện thoại của anh.


-           Không, đọc cho tôi số điện thoại của cô trước, nhỡ cô không gọi cho tôi thì sao?


-           Trời đất, nhìn tôi giống một đứa lừa đảo lắm hả, mà anh cũng được lắm, ban đầu mồm nói cho đi nhờ sau đó lại đòi trả tiền.


-           Tiền là mồm cô nói ra đấy chứ, tôi chỉ nói cho cô nợ thôi.


-           Thôi được rồi…kìa, anh rẽ phải đến cái nhà có chùm hoa giấy ấy, nhà tôi đến rồi,và đây là số điện thoại của tôi, hãy gọi cho tôi khi nào anh…đòi tiền cho- đi- nhờ- xe.


-           Ok, tôi sẽ gọi, khoản nợ này cũng kha khá đấy chứ !


Anh chàng tóc nâu nháy mắt với San, San bực bội vì cái kiểu nói châm chọc ấy và đóng cửa xe đánh “rầm” một cái cho hả giận rồi đi thằng vào nhà, đáng thương làm sao cho cái cửa xe ô tô bỗng dưng bị làm nơi trút giân, cô không thèm nhìn lại thêm giây nào nữa. Nếu không phải vì đang rơi vào hoàn cảnh thê thảm ấy thì có cho tiền San cũng không bao giờ thèm đáp lời với cái kẻ đáng ghét ấy. Cái giọng điệu của anh ta thôi San nghĩ đến đã thấy bực bội rồi.


 


Cô bé đi vào nhà, cái dáng bướng bỉnh ấy làm cho người thanh niên không khỏi bật cười, anh nhìn theo khi cô bé khuất hẳn, cứ thế cười một mình, nụ cười thật sảng khoái về cô bé có mái tóc ngắn và đôi mắt to tròn đầy cá tính.


Anh cười và nhún vai, hình ảnh cô bé lại hiện lên, và như một phản xạ tự nhiên, cười thật thoải mái, nụ cười hiếm hoi và đôi mắt nâu ánh lên một niềm vui lạ.


 


Lớp đại học.


San đến sớm để tránh cái cảnh chen chúc nhau vào cổng trường như thường lệ, đám sinh viên sáng nào cũng la ó than phiền vì cái cổng vừa bé mà suốt ngày ô tô của giáo viên đi vào gây tắc nghẽn lại thêm cái kiểu mạnh ai nấy đi nên để vào được trường cũng là cả một vấn đề mệt mỏi. Dung hôm nay cũng đến sớm và chọn ngay dãy đầu để ngồi. Vẫy tay ra hiệu cho San đến ngồi cạnh.


-           Con ranh kia, bạn bè như mày thì tao được nhờ quá thể. San tiến đến mắng xa xả chẳng kịp cho con bạn nói câu gì.


-           Ôi, tao xin lỗi mày, hôm qua lúc ấy Huy gọi cho tao có việc gấp, nên tao phải đi ngay.


-           Mày còn không thèm hỏi xem tao về nhà bằng cách nào hả.


-           Cách nào, xe bus có mà.


-           Hừ, nói thế thì nói làm gì, tao quên không mang ví, điện thoại hết pin…mày biết hôm qua mày đưa tao vào tình trạng thê thảm thế nào không?


-           Thế mày về nhà bằng cách nào?


-           Hừ, nói đến lại tức, tao thề lần sau tao không thèm đi đâu với mày nữa.


-           Năn nỉ, năn nỉ mà, bớt giận, tao hứa không có lần sau tao ..dám bỏ mày giữa đường nữa đâu


-           Hừ…!


-           Thôi, đừng có giận, tao tưởng mày bị- bắt- cóc đi đâu rồi chứ bình an vô sự trở về thế này là được rồi. Rút kinh nghiệm lần sau tao có bỏ mày giữa đường thế tao sẽ cho mày 10k để đi xe buýt về, hihi !


San cười, quên luôn nỗi bực dọc, hôm qua định bụng lên lớp xả cho đứa bạn đáng ghét một trận tơi bời nhưng rốt cục San lại không làm được thế, đứa bạn dễ thương lúc nào cũng vui tươi nhí nhảnh đáng yêu đến nối khó mà giận dỗi lâu được.


San và Dung chơi thân với nhau cũng khá lâu, tính đã được tròn một năm. Có vẻ như San và Dung là hai con người trái ngược nhau cả về tính cách và cách thể hiện tình cảm nhưng vẫn luôn tìm thấy những đồng cảm. Con người Dung là một sự bình yên và dịu dàng còn San mang những tính cách trái ngược mà chính cô đôi khi cũng không hiểu được chính mình.


San thấy mình may mắn khi mình có một người bạn luôn thấu hiểu như Dung. Dung khác San ở nhiều thứ, thậm chí ngôi trường đại học này, ngành học này chưa bao giờ là ước mơ và điều San muốn. San thích viết lách, lý tưởng để trở thành một nhà văn, một ước mơ chưa kịp thắp lên đã tắt, chưa một lần dám giãy bày cùng ai…nhưng tất cả gia đình lại kì vọng ở con người San một hình ảnh khác, nhất là bố cô. Bố San luôn muốn con gái ông trở thành một cô gái cứng cáp trưởng thành với những thứ liên quan đến tài chính, đến kinh doanh. Cô học khối kinh tế vì đó là tất cả những kì vọng của bố về cô, cô không muốn bố buồn. Nhưng, sâu thẳm San tha thiết và đam mê viết, nhưng có lẽ, cô không đủ tự tin hoặc chính xác hơn là không dám từ bỏ mọi thứ để theo đuổi ước mơ của mình. Nhìn quang cảnh này, mọi thứ đều lặp đi lặp lại suốt những năm tháng đại học khiến cho cô có cảm giác mệt nhoài.


San nhớ như in ngày đầu tiên cô bước chân vào ngôi trường đại học này, sau khi đã khóc cạn nước mắt vì đánh mất giấc mơ. Đáng lẽ ra, đó phải là một San San khác, nhưng rồi, cô khuất phục để chịu làm bản sao của người khác, là một bản sao hoàn hảo mà gia đình kỳ vọng.


Sam lơ đãng nhìn lên bảng, đầu không vào được chữ nào, cũng chẳng ghi chép. Cả giảng đường hơn trăm con người chăm chú nghe giảng, ông giáo sư tóc bạc phơ xem chừng có thừa kinh nghiệm để “trị” những đứa sinh viên cứng đầu chứ không phải vì bài giảng có thừa sự hấp dẫn. San nhìn quanh, không thấy Mạnh đâu, có lẽ hắn lại trốn học. “Hừ, biết thế hôm nay ở nhà cho rồi”. San chép miệng lấy làm tiếc, thậm chí chả dám gục xuống bạn vì mắt ông thầy soi từng…cử động.


San lấy tay chống cằm, mắt nhìn lên bảng có vẻ chăm chú nhưng thật chất đầu óc đang ở đâu đâu. Cô chưa bao giờ thích thú với những thứ xung quanh mình, nhưng rồi, vẫn phải ép buộc gắn bó với nó. Ngôi trường này, ngành học này, ngay từ khi bước vào San đã rùng mình sợ hãi vì không biết mình sẽ học thế nào trong 4 năm tới và càng không biết sau này mình ra trường sẽ làm gì với tấm bằng đại học ấy trên tay. Giá như, có một chút đam mê hay yêu thích thì có phải con người ta có đủ can đảm để theo đuổi hay không. Nhưng…


San vào facebook bằng điện thoại, thấy một tin nhắn từ Lâm hẹn đến câu lạc bộ yêu sách với anh. Đúng là anh vẫn chưa có số của cô. Chẳng bù cho San, cô đã xin ngay số điện thoại của Lâm từ Mạnh ngay từ hôm đầu gặp mặt. Tin nhắn của Lâm mặc dù không phải mời riêng cô mà có add thêm vài người bạn nữa nhưng San vẫn vui vẻ. Hí hửng nhắn cho Lâm rằng chắc chắn mình sẽ đến.


Tin nhắn gửi đi. San đặt điện thoại lên bàn, hí hửng chờ tin nhắn Lâm nhắn lại.


“Feel the rain on your skin.No one else can feel it for you.Only you can let it in.No one else, no one else”


San đang mải nghĩ đến tin nhắn của Lâm, tiếng chuông điện thoại cất lên làm ầm ĩ của giảng đường đang chăm chú lắng nghe  bỗng quay lại từ chỗ phát ra tiếng âm thanh cực kì…cấm kị.


-           Em kia, em tên là gì?


San còn chưa kịp phản ứng gì, chỉ thấy tất cả mọi người trong giảng đường hướng mắt về phía mình và trong khi đó cái điện thoại vẫn cứ kêu không ngừng.


-           Hả..hóa ra điện thoại của …mình ! San cuống quýt khi Dung huých tay “điện thoại của mày đấy, sao ngơ ra thế?”


-           Thưa thầy, em xin lỗi, em quên không để chế độ rung ạ”


-           “Tôi mời em ra ngoài. Lớp trưởng, đọc tên em kia cho tôi. Ông giáo sư tóc bạc có vẻ cực kì mang vẻ hình sự và trên khuôn mặt rõ ràng là cái kiểu “đừng đùa với tôi”


San ấm ức đi ra ngoài. Giảng đường khá lớn nhưng San ngồi ngay hàng thứ hai. Dung quay ra lè lưỡi chọn San rồi nói nhỏ “mày đen thế, chia buồn nhá !”


Cầm đống sách vở ra ngoài, San thở dài, trời hôm nay nắng và nóng có lẽ sẽ tìm một quán café cho hết ngày.


San mở điện thoại, xem ai là người gọi- chẳng- đúng- lúc tý nào. Số lạ, một dãy số dài và đẹp. San chép miệng, chẳng biết là ai nữa. Hay là Lâm nhỉ, nhưng Lâm dùng số khác và cô đã lưu rồi cơ mà.


Chuông điện thoại lại rung, vẫn số vừa rồi gọi đến.


-           Alô.


-           Chào cô bé !


-           Ai đấy?


-           Không nhận ra tôi hả, áo sơ mi…rượu vang đây….tôi gọi để đòi nợ


-           À, à….hoá ra là anh, đáng lẽ anh nên quên vụ nợ nần nhỏ nhặt ấy đi…nếu là người tử tế. San mỉa mai.


-           Quên không nói với cô tôi là người khá tính toán, vả lại, tôi là người bị- cô- gây- ra- thiệt- hại thì cớ sao lại không đòi quyền lợi cho mình?


-           Hừ, thế tóm lại anh muốn gì hả?


Anh chàng hôm trước dường như không hề buông tha cô, San bực mình với lời đề nghị café vào lúc chẳng hay ho gì khi bị đuổi ra khỏi lớp thế này. Nhưng nếu không đi, cũng chẳng có việc gì để làm, chẳng lẽ lại về nhà ngủ giữa chừng buổi học thế này. San tặc lưỡi quyết định sẽ đến để muốn xem anh ta có ý đồ gì. Cô rút ví, đếm có số tiền có trong ví định bụng… trả nợ tiền đi nhờ xe hôm trước. Xem chừng hơi khó để có thể trả nợ rồi, San nhẩm tính, số tiền trong ví không đủ. Đáng lí ra anh ta đòi nợ thì phải báo trước một tiếng chứ. San cất ví trở lại túi, quyết định vẫn đến điểm hẹn để xin… khất nợ.


Quán café cao vút trên tầng hai mươi của khách sạn có view nhìn ra Hồ Tây, khung cảnh ngút tầm mắt bao quát cả được thành phố. San lắc đầu lè lưỡi vì cái menu phục vụ đưa ra. Đắt..cắt cổ. Đấy là tất cả nhữn gì San thốt ra được.


-           Này, tôi không mang đủ tiền để trả hết hai cốc café này đâu. Anh nhìn xem, ví đây, một cốc còn không đủ.


-           Chết thật, có lẽ tôi lại cho cô nợ. Anh ta cười tinh quái.


-           Này, tóm lại là anh có ý gì hả, nếu tính tiền taxi tôi nợ anh cũng chỉ hơn một trăm nghìn thôi chứ ….


-           Cô bé xem chừng lúc nào cũng tính toán đến tiền bạc nhỉ?


-           Anh đến là lạ, tiền bạc tại sao lại không tính toán chứ, nếu là anh, anh có mất tiền cho những thứ không đáng như thế không?


-           Bình tĩnh nào, tôi sẽ trả tiền café được chứ?


-           Anh có ý gì?


-           Haha, tại sao cô cứ phải nghĩ tôi là con người có ý đồ xấu xa như thế nhỉ?


-           Hành động của anh luôn làm tôi có cảm giác ấy.


-           Xem chừng ý tốt của tôi là mời cô một cốc café và trong lúc tôi đang khá rảnh rỗi cũng đáng nghi ngờ hay sao?


-           Rất, rất đáng nghi...hay là…anh thích tôi ? San nháy mắt trêu chọc và thêm cả bộ mặt làm ra vẻ nghiêm trọng dò xét.


-           Quá tự tin vào bản thân rồi đấy, cô bé?


Anh ta cười thật tươi, nhìn vào thẳng mặt cô đang rất chi là nghiêm trọng.


-           Đúng rồi, chỉ có lý do duy nhất ấy thôi.


-           Còn lý do khác đấy.


-           Lý do khác?


-           Tôi phải cảm ơn cô thì đúng hơn.


-           Hả, cảm ơn?


San mắt tròn mắt dẹp nhìn anh chàng trước mặt, cô còn đang không hiểu anh ta đang nói về chuyện gì.


-           Cô còn nhớ, cái hội thảo hôm trước không?


-           Tất nhiên là nhớ, nhớ nhất là cái áo đầy vang đỏ. San cười toét miệng tinh nghịch.


-           Thế cô có nhớ cái usb chứ hả?


-           À, à, nhớ….nhưng cái usb thì có liên quan gì tới anh?


-           Cái usb là của tôi, trong đó chứa tất cả dữ liệu cho buổi thuyết trình hôm ấy. Đêm hôm trước tôi đã phải thức trắng đêm để hoàn thành slide cho bài thuyết trình, lúc vội vã tôi đã đánh rơi.


-           A, hóa ra anh là người va vào tôi trước cửa nhà vệ sinh.


-           Tôi còn rất ung dung cho đến tận khi cô đổ cả cốc vang đỏ vào người tôi, và khi tìm một cái áo để thay thế, tôi phát hiện cái usb…biến mất.


-           Rồi sau đó?


-           Tất nhiên là tôi hoàn toàn nghĩ mọi cố gắng tìm kiếm của tôi vô vọng mặc dù khoảng 10p là đến lượt tôi phải lên thuyết trình..


-           Hóa ra cái usb đấy quan trọng đến thế. San nhún vai.


-           Và nếu tôi không có cái usb đấy, có lẽ công ty của tôi đã mất những hợp đồng cực kì lớn sau khi hội thảo kết thúc.


-           Anh làm sao để tìm thấy nó.


-           Với cái áo bẩn trên người, tôi ra xe đổi cho cậu lái xe, sau đó chạy đôn đáo để tìm và nhớ xem tôi đã đi những đâu và có thể đánh rơi nó, may mà mấy nhân viên lễ tân thấy tôi tìm kiếm và đã hỏi. Thật may, nó ở ngay trên bàn lễ tân trước phòng hội thảo, và trước đó 2 phút để tôi có thể lên bắt đầu.


-           Anh cũng khá may đấy chứ.


-           Sau khi kết thúc, tôi ra hỏi lễ tân và biết được người nhặt được và đưa lễ tân là một cô gái- ái phông- quần jean- giầy thể thao và tóc ngắn. Tất nhiên tôi nghĩ ngay cô gái đã đổ cốc vang đỏ lên trên áo, bởi không ai trong phòng hội thảo ăn mặc như thế cả.


-           Hahaha, thế nên anh muốn cảm ơn tôi đúng không?


-           Không biết tôi nên cảm ơn hay nên trách cô nữa đây. Anh nhún vai.


-           Nên cảm ơn, haha, chuyện này thật buồn cười,hóa ra tôi lại là ân nhân của anh. Thế mà không nói sớm, làm tôi lo mã. Thế anh định hậu tạ ân nhân của anh những gì?


 


San và anh ta cùng cười, sau những hiểu lầm giờ San có thể bớt lo lắng hơn về cái người mà cứ suốt ngày lẽo đẽo đi đâu cũng chạm mặt này. San chắc chắn là mình không phải cảnh giác một cách cao độ như lúc trước, hóa ra ý đồ là để…cảm ơn. Thế mà lúc trước San đã nghĩ anh ta là kẻ…đê tiện chưa từng có bởi anh ta dám tính tiền như taxi khi cho cô…đi nhờ về.


Anh chàng mà San nghĩ là xấu xa này nói chuyện cũng không đến nỗi tồi, anh chàng cũng dế mến sau những sự vụ đáng tiếc xảy ra với hai người trước đó. Anh ta tên Đức, một cái tên khá phổ biến, San chẳng mấy ấn tượng với cái tên ấy, chẳng hiểu sau trong đầu cứ mặc nhiên Rượu Vang Đỏ. Cái tên anh chàng Rượu Vang nghe ngồ ngộ. Rượu Vang Đỏ có vẻ không thích lắm nhưng cái giọng điệu nhỉ nhảnh của San cũng làm cho anh ta thua cuộc. So với tuổi và cái bộ vest anh đang mặc kia cộng thêm bước vào quán café sang trọng này thì có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ chẳng khác gì anh với San là chú với…cháu.


-           Anh biết không, Rượu Vang Đỏ? San thì thào, ra hiệu cho anh cúi gần xuống và thì thào.


-           Gì thế?


-           Nếu tôi là mấy người ngồi ở đây tôi sẽ nghĩ anh đang “chắn dắt” một cô bé ngây thơ tuổi teen đấy, tôi cá. San lém lỉnh.


-           Cô biết không?


-           Gì thế?


-           Họ đang nghĩ một tay thanh niên cũng không đến nỗi tại sao lại bị một cô nhóc “chăn dắt” như thế dù cô ta chân cũng không dài và cũng không xinh đẹp tẹo nào cả.


Rượu Vang Đỏ cũng lém lỉnh không kém. Nháy mắt với San tỏ thái độ cũng chẳng kém cạnh. San bật cười thật tự nhiên, lâu lắm mới có người làm cho San cười theo cái kiểu khá hài hước như thế, mà cũng lâu lắm rồi mới có “đối thủ” không chịu thua San ở từng câu từng chữ như thế. Hừ, đúng là…cũng khó chịu đấy, nhưng cũng có phần thú vị đấy chứ.


-           Ôi chết, đến giờ tôi phải về rồi.


 San nhìn đồng hồ, cuống quýt vì cái hẹn với Lâm. Rượu Vang Đỏ đưa cô về, gần đến chỗ hẹn, San bảo:


-           Anh cho tôi xuống chỗ này nhé?


-           Sao thế? Chưa đến chỗ cô hẹn cơ mà.


-           Hì, nói thật nhé, tôi không thích bạn tôi nhìn thấy tôi đi xuống từ một chiếc xe sang trọng thế này, thêm cả một quí ông mặc vest sang trọng thế nữa, phiền lắm.


-           Trời, đúng là..nhóc ! Rượu Vang Đỏ ngạc nhiên thốt lên rồi nhìn San cười.


-           Anh làm sao mà hiểu được, vả lại tôi không thích bị người khác nghĩ này nọ.


-           Thôi được rồi, thưa quí cô.


San bước xuống xe, cười thật tươi vì yêu cầu được chấp nhận.


-           Này, hôm nào tôi sẽ mời anh một bữa coi như trả tiền xe nhé!


-           Được rồi, nhớ đấy, tôi sẽ ăn thật nhiều.


San cười thật tươi vẫy tay chào người mới quen ấy, tự dưng, cô còn chẳng hiểu được mình sao lại khá thân thiết với người mặc dù lần nói chuyện này mới là lần thứ hai, chưa kể lần va chạm ở hội thảo hôm trước. San cũng chẳng nghĩ nhiều, vả lại, cô còn đang bận suy nghĩ sẽ đến nơi này và sẽ nói những gì…


Câu lạc bộ yêu sách chỉ có khoảng hơn chục người đến. San đến khá sát giờ. Địa điểm là quán café yên tĩnh trong một con phố nhỏ và với chủ nhân nơi này cũng chính là thành viên kì cựu. Đó là một bác đã ngoài 70 tuổi mà có lẽ cũng bằng tuổi ông ngoại San.Tất cả các thành viên của diễn đàn chủ yếu quen nhau trên diễn đàn và San chưa một lần gặp mặt. San biết đến diễn đàn này là bởi Lâm giới thiệu, mặc dù, cô là người thích viết nhưng có thể nói cô là người yêu sách thì chưa có cơ sở để khẳng định cho điều ấy.


Một lý do cho sự có mặt này chắc chắn không ngoài lí do là vì Lâm, thật tình, cô lười đọc sách mặc dù lại rất thích viết,  có một sự mâu thuẫn khá lớn trong chính tính cách của San.


-           Em đến rồi à?


Lâm chào đón cô với nụ cười niềm nở, nụ cười ấm áp giống như…nắng vậy. Và San đã chết mê chết mệt nụ cười này.


-           May khu này tìm cũng khá dễ ạ, anh đến lâu chưa?


-           Anh đến cũng khá lâu rồi. Ra đây anh sẽ giới thiệu em với mọi người nhé!


San hơi lúng túng, có lẽ không phải là do Lâm giới thiệu cô mà chính là cái cách Lâm thật tự nhiên quàng tay qua người rồi đặt nhẹ tay lên vai cô khi giới thiệu với mọi người. Tự dưng San thấy có một cái gì đó chạy dọc cơ thể mà cô chẳng thể diễn tả thành lời, cô đứng bên anh, cái dáng cao lớn và bàn tay vững chãi anh đặt lên vai làm cho San thấy tin tưởng và như tiếp thêm sức mạnh cho cô vậy.


-           Xin giới thiệu với mọi người, đây là San San, thành viên ít tuổi nhất của câu lạc bộ chúng ta, cô em út mà đã “làm mưa, làm gió” trên diễn đàn thời gian vừa qua đấy ạ.


San lí nhí chào mọi người, thái độ khá rụt rè, đáp lại là những nụ cười khá thân thiện.


-           Này, anh không nghĩ ngoài đời em dễ thương thế này đâu.


“Đười ươi” lên tiếng, anh ta là một anh chàng khá hóm hỉnh mà San đã có nhiều dịp tranh luận trên diễn đàn.


-           Em đừng có nghe anh ấy nói, anh ấy cũng nói như thế khi lần đầu tiên chị đến đây đấy.


Chị Luka ngoài đời trông có vẻ  rất dịu dàng và nữ tính.


Mọi người khá thân thiện nên không khí cũng bớt căng thẳng đối với San hơn, thật ra, cô đến tham gia cùng câu lạc bộ không phải với tình yêu sách như mọi người nghĩ. Có lẽ, nếu nói ra bí mật ấy, cô sẽ không bao giờ được chào đón như vậy, nhưng cô biết Lâm yêu sách, và cô cũng đang cố gắng để có những sở thích giống như anh…


Ông cụ tóc bạc phơ nhìn cô, có một cái gì đó trong ánh mắt ấy, cô không hiểu rõ lắm… Nhưng dù sao, được ở bên Lâm là cô đã cảm thấy vui và hạnh phúc lắm rồi.


Quán café này chủ yếu người đến đây để đọc sách và nói về sách. Họ có vẻ là những người khá lập dị. Gọi là mọt sách còn có vẻ chưa diễn tả hết được tình yêu của họ dành cho sách. Nhìn những giá sách cũ trên tường và những quyển sách gần như đã đổi màu nhưng được mọi người nâng niu một cách kì lạ. Những trang giấy đã nhòe mực, giấy in cũng đã mục cộng thêm sự tấn công của mối và mọt càng thêm vẻ cũ kĩ và lâu đời.


San cầm một cuốn lên, lật từng trang rồi để xuống những trang sách đã đậm màu thời gian. Nhìn Lâm tay nâng niu những cuốn sách, cô thích cái cách anh suy tư lật từng trang sách, thích cái cách anh nâng niu khẽ khàng lật từng trang giấy, thích cái cách anh cẩn thận lau và nhẹ nhàng đặt cuốn sách trả về chỗ cũ của nó. San thích ngắm nhìn Lâm như thế, chẳng có lí do cho cái sở thích hơi khó hiểu ấy…


-           Cuốn này đã được xuất bản từ năm 1942 em à, bác Hùng ngày xưa khi đi di tán đã phải chôn cất  hòm sách xuống hầm và sau khi chiến tranh qua đi bác đã tìm lại nhưng rất tiếc, cả hòm sách gần như bị mối mục nát hết, chỉ còn có cuốn này còn nguyên vẹn…


San lặng im nghe Lâm nói, cô lấy tay mân mê từng trang..


-           Đây cũng chíng là cuốn sách mà vợ bác Hùng đã dành tặng bác khi còn trẻ, em có thể thấy, ở đây vẫn còn nét bút của bác gái…


Lâm đi qua từng giá sách, nâng lên, đặt xuống từng cuốn, nói cho San nghe về từng cuốn sách và số phận của từng cuốn như là đang kể câu chuyện về chính anh. San say mê và hiếu kì những câu chuyện ấy  và hơn hết, cô thích cái cách anh nhẫn nại kể cho cô nghe, thích  giọng nói ấm áp của anh…


San định bụng kể cho Lâm về ước mơ trở thành nhà văn của mình. Nhưng rồi, có một cái gì đó ngăn cô lại. Cô không đủ can đảm. Cô chỉ lặng im nghe Lâm nói.


Lâm đưa San về, anh chạy xe chầm chậm, mùi hoa sữa thoang thoảng từng con phố. Cô hít thật sâu, thích cái cảm giác đi giữa phố phường đông đúc và mùi hương cứ lặng lẽ làm rung động lòng người.


-           Hôm nay, anh rất vui SanSan à?


-           Vì lí do gì hả anh?


-           Vì em đã đến và đủ kiên nhẫn nghe anh nói về những cuốn sách ấy. Anh chưa từng thấy ai như em.


Cô mỉm cười, cô thấy vui, anh vui và điều đó làm cho cô hạnh phúc.


Họ chia tay nhau ở thềm nhà cô gái.


Khi bóng anh khuất dần cô mới thôi không nhìn nữa và trở vào nhà. Cô không biết lí giải được cảm giác thật của mình, nhưng cô biết, cô…đã thích anh mất rồi !


Cô thích anh mất rồi, liệu có thể gọi đó là tình yêu được không?


* *  *

https://www.facebook.com/pages/Quy%CC%80nh-Thy/289003377787676?ref=hl
  và   thích điều này.
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 2:30 pm.