• Facebook
Đăng ký
Những truyện ngắn hay - Sẻ chia cảm xúc, trao gửi yêu thương - Ươm mầm tài năng cây bút trẻ!

Mùa Dã Quỳ Trổ Hoa (Ký Ức Rạng Đông)

1483963_751130904914562_1600767279_n.jpg


Mùa Dã Quỳ Trổ Hoa (Ký Ức Rạng Đông)


                                                                         Tác Giả: Tiểu Huyền Huyền (Bão)


 


Lời mở đầu


 


Khi đặt bút viết lại câu truyện này là tôi viết cho những ai đã và đang trải qua lứa tuổi trưởng thành. Trong cuộc đời sẽ có rất nhiều người bước vào rồi vô tình họ lại bước ra khỏi cuộc đời ta. Có cả những kẻ đến và đi không hề báo trước ta cũng không thể nhớ rõ được rằng họ đã đến như thế nào và đi ra sao. Chỉ là một ngày dọn dẹp lại đống bề bộn ký ức. Bạn giật mình khi thấy rằng ở một thời điểm trong một không gian nào đó họ đã cũng ta đi trên một tuyến đường. Câu truyện tôi viết dưới đây chỉ để đánh dấu lại tuổi thơ mà tôi đã đi qua, những người đã đến và đi trong suốt một thời cắp sách. Những con người thực cảm xúc thực rất chân thành, thẳng thắn của tuổi trẻ hồn nhiên. Tôi hi vọng những ai từng đọc qua Mùa Dã Quỳ Trổ Hoa (Ký Ức Rạng Đông) một lần. Dù chỉ là 1 chương thì hãy dừng chân lại trước cuộc đời rộng lớn để một lần nhìn lại tuổi thơ mình. Những người đến dạy cho bạn cách trưởng thành từng ngày trong suốt quãng đời học trò đã qua. 
Câu truyện kể về cô bé tên là Trương Nguyễn Bình Minh (Rạng Đông) tên một loài hoa mọc dại tại thành phố Đà Lạt. Sau khi mẹ mất Rạng Đông sống khép mình hơn không thích mẹ kế và ghét đi học đối với cô bé trường lớp là nhà tù số một và gia đình là nhà tù số 2. Sau mỗi giờ học cô thường lang thang, la cà rất lâu rồi mới về nhà. Cô bé học hết tiểu học vì quá khép kín nên thầy cô không thương, bạn bè ghét bỏ ngày càng trốn sâu vào trong vỏ ốc của riêng mình.
Mọi chuyện thay đổi khi cô bé bước sang tuổi 12 khi cô gặp Bình Yên cô bạn thân đầu tiên và thân nhất dần dần theo thời gian cô bé cũng thay đổi. Rạng Đông của rất lâu về sau này nhận ra rằng nếu không mở cánh cửa chào đón mọi người thì sẽ không ai bước vào cô sẽ mãi mãi cô đơn. Dù cho có người bước vào rồi bước ra sẽ để lại cho ta những khoảng trống vô cùng nhưng chính những nỗi đau đã dạy ta cách mạnh mẽ đương đầu. 
Câu truyện là những mảnh ghép khác nhau của những đứa trẻ trong thời kỳ mới lớn. Mảnh ghép của những tâm hồn trẻ con lưu lạc trong mỗi gia đình tưởng chùng hạnh phúc nhưng đầy sóng gió.

Mỗi đứa trẻ đều có những cách biểu hiện khác nhau khi nhìn một đứa trẻ nghich ngợm quậy phá hay một đứa lầm lì ít nói ta đừng vội phán cho chúng mác trẻ hư. Trẻ con suy nghĩ không chín chắn bằng người lớn nhưng nó luôn có những phản kháng khác nhau để nói lên ước muốn của mình. Một câu truyện ở lứa tuổi đang dần dần hình thành tôi mong bất cứ ai đọc qua đều tìm được cho mình 1 khoảnh khắc quay lại tuổi thơ.
******************************

Chạy dài trên đôi chân trần, chạy dài trên con đường vương đầy mênh mông những kí ức. Tôi mênh mang đi tìm về một thoáng bình yên tôi xưa bên những ngày cỏ dại…

Chap 1: Tôi Là Rạng Đông


Tôi là rạng đông. Tôi mang trên mình tia nắng ấm áp nhưng cô độc nên phải tự sưởi ấm cho mình. Tôi phải giống loài hoa dại có dây leo dù có bị vùi dập tôi vẫn sẽ ngẩng cao đầu bước về phía trước...
__________000________

Tôi vốn là đứa con gái tham lam tôi luôn giữ tất cả cho riêng mình. Dù đó là vui buồn, đau khổ hay hạnh phúc bất cứ một ai bước vào cuộc đời tôi dù thế nào đi nữa họ vẫn luôn ở đó “bên ngực trái nơi trái tim tôi”. Tôi có những sở thích kỳ quặc thích bóng tối, đi ngược chiều gió, ăn kem giữa trời lạnh và thích tắm mưa. Trong bóng tối tôi thấy được tôi chân thật nhất tôi yêu bóng tối như yêu chính cuộc sống của mình. Khi đi ngược chiều gió đồng nghĩa với việc tôi sẽ đi chậm hơn và mệt với những bước đi chậm chạp. Nhưng khi đi ngược chiều gió tôi có thể hiên ngang đón nhận nó giống như cuộc đời có bão táp phong ba tôi sẽ là người anh hùng sẵn sàng đứng đối mặt. Chiếc áo len, mũ len và khăn len không đủ làm ấm trước những cơn gió đua nhau ập đến rát hết mặt mũi thổi những bộ quần áp chặt vào người. Con bé ngày nào cũng lớn lên theo mỗi mùa gió mùa..

Đà lạt lập đông. Những con gió heo may tràn qua các sườn đồi đập vào mái tôn những tiếng lạch cạch. Trời trở lạnh. Trên sườn đồi, những bông hoa cỏ tranh nở trắng xóa, đu đưa trong gió. Hoa dã quỳ cũng bắt đầu khoe sắc. Dọc trên các con đường phố, cho đến các bản làng, một sắc vàng nở rộ giống như những đồi hoa mặt trời rực rỡ trước mùa đông. Sáng ra, cơn gió lạ thổi bay những bông hoa Rạng Đông vương vãi khắp sân. Mẹ tôi thích loài hoa dại leo quanh bờ rào màu vàng cam như ánh nắng bình minh mang tên Rạng Đông. Vì thế sau khi sinh tôi mẹ đã lấy tên loài hoa ấy đặt cho cô công chúa nhỏ bà yêu thương nhất. Mẹ muốn tôi luôn kiên cường, rạng rỡ như những ánh bình minh, dù hôm qua bão tố thì những ánh bình minh vẫn lấp ló báo hiệu ngày mới. Những buổi sáng trước giàn hoa rạng đông, mẹ ngồi thắt những bím tóc xinh xinh cho tôi trước sân nhà trải đầy nắng. Tôi là cô công chúa nhỏ mặc váy màu lam lạc giữa xứ sở dã quỳ và rạng đông. Trên cao ông mặt trời tỏa nắng, những gợn mây trắng lững lờ trôi trên dải lụa xanh vắt.


Gia đình tôi sẽ mãi hạnh phúc nếu không có cái tai nạn khủng khiếp đã đưa mẹ mãi mãi xa tôi. Bầu trời từ khi ấy đã không còn màu xanh. Những cơn giông mây đen phủ kín chỉ còn tôi lẻ loi với chiếc váy màu lam. 
Người ta nói “Đàn ông xây nhà ,đàn bà xây tổ ấm”, những ngày không còn mẹ ngôi nhà bỗng trở lên lạnh lẽo. Mất mẹ là nỗi đau quá lớn đối với bố. Ông luôn cảm thấy có lỗi với bà vì lấy nhau mà ông luôn đi công tác xa để lại mẹ tôi vò võ ngày tháng. Đôi lần về thăm nhà được vài ngày rồi ông lại đi. Đến phút cuối cùng trong cuộc đời mẹ, ông cũng không về kịp gặp bà lần cuối. Bố tôi xin chuyển công tác về gần nhà để chăm sóc cho tôi.
Ông hay nhìn tôi thật lâu rồi lặng lẽ quay đi. Bố tôi bắt đầu uống rượu, ông uống từng ngụm nhỏ, rồi tu cả chai như muốn rượu cuốn trôi đi nỗi đau ông đang gánh chịu. Lúc đầu tôi còn can ngăn giằng chai rượu từ tay ông nhưng lâu dần tôi cũng hiểu được vì sao bố tôi như vậy. Tôi biết ông cần thời gian để nguôi ngoai nỗi đau và rượu là thứ giúp ông quên nó nhanh nhất. Không phải tất cả vết thương đều sẽ chảy máu và cũng không phải chỉ có chảy máu mới đau. Bố tôi như con diều đứt dây chìm đắm trong men rượu, nếu không có trận ốm thập tử nhất sinh chắc ông vẫn mãi chìm trong nó. Sau trận ốm, ông ôm tôi và khóc. Bố cần tôi và tôi cũng cần bố. Hai bố con tôi ôm nhau khóc và nói về mẹ. Bố hứa sẽ không bao giờ ướng rượu nữa. Khi đó tôi 7 tuổi...


Hai bố con tôi nương tựa nhau được gần 3 năm thì bố có người đàn bà khác và người đó làm dì tôi sau này. Không ai có thể sống cô đơn mãi một đời nhất là một người đàn ông còn quá trẻ như bố tôi. Người bố lấy không ai khác chính là mối tình đầu của bố. Chẳng hiều vì lý do vì sao hai người chia tay, dì đi lấy người khác và bố tôi một thời gian sau quen mẹ tôi rồi tiến đến hôn nhân. “Tình cũ không rủ thì cũng đến” nhất là khi đã có quá nhiều mất mát. Họ đến với nhau để thỏa nỗi nhớ và khỏa lấp nỗi đau tâm hồn.

Dì cũng không hạnh phúc hơn bố. Một cuộc hôn nhân đổ vỡ ra đi tay trắng và trở về tay không. Ngày bố lấy dì mọi người nhìn tôi thương cảm “Mấy đời bánh đúc có xương, mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng”. Dì là người phụ nữ tốt, đối xử với tôi rất chừng mực, chưa một lần la mắng vậy mà tôi vẫn ác cảm với dì. Tôi của ngày ấy trách bố tôi sao mới đó đã quên đi mẹ, bố có người khác. Tình thương san sẻ, thật khó có chấp nhận điều đó. Sau này khi lớn hơn tôi hiểu được nỗi khổ của bố và tình yêu thương vô bờ của dì dành cho tôi. Bố dù có lấy người khác thì tận trong sâu thẳm tâm hồn bố mẹ luôn sống chưa hề lìa xa.


Ngày bố lấy dì, bố đi đổi tên tôi từ Trương Nguyễn Rạng Đông thành Trương Nguyễn Bình Minh. Tôi đã khóc thét khi bố đưa tập hồ sơ mới sửa quá lạ lẫm. Mọi thứ đảo lộn từ khi có dì. Bố đã vứt bỏ hết những gì liên quan đến mẹ từ ngày cưới dì như thể đó là cách duy nhất để ông có thể quên. Tôi còn quá nhỏ để phản kháng đối với những gì đang diễn ra. Việc duy nhất tôi có thể làm là gìn giữ những thứ của mẹ để lại trong một ngăn tủ nơi đầu giường. Lúc đó, tôi ước có phép màu cho tôi lớn thật nhanh và mang theo kỷ vật của mẹ đi khỏi nói này.
Tôi khóc như mưa khi bố định phá giàn Rạng Đông, chính dì đã khuyên nhủ bố giữ chúng lại. 
Có những vết thương lành theo thời gian nhưng giàn Rạng Đông mãi mãi không còn xanh tốt. Từ chỗ gãy mọc ra những chồi mới, tiếp tục vươn xa nhưng đầu ngọn bị thương vẫn nguyên vẹn không hề phai mờ. Từ đó tôi học cách đi một mình, tôi trầm mặc lạnh lùng trước mọi việc diễn ra. Tôi có một thằng em trai cùng cha khác mẹ. Nó như chú chim nhỏ líu lo cả ngày. Từ ngày có nó, bố cười nhiều, ánh mắt ấm áp dành cho nó và dì giống ánh mắt từng dành cho tôi và mẹ. 
Nước mắt tôi cứ thế trào ra như dòng nước lâu ngày vỡ bờ khi thấy cả nhà họ cười nói với nhau. Tôi ngày càng lầm lì và ít nói. Mỗi lần bố mắng, tôi nhìn ông vài giây và vụt chạy về phòng khóa trái cửa. Ngày tôi học lớp 4, một lần bố đi họp phụ huynh, cô giáo nói tôi không hòa đồng sống quá khép kín học tập không tốt. Mỗi lần cô nói tôi, mắt tôi chỉ nhìn chằm chằm rồi quay đi. Cô giáo Thúy là người khó tính. Cô cũng lớn tuổi nên những phần tử như tôi được đưa vào dạng những đứa trẻ hư khó dạy. Về nhà bố gọi tôi đến hỏi.

- Sao con lại thế? Mọi người có ai không tốt với con sao?

Tôi im lặng cúi đầu, có khi ngẩng lên thì đôi mắt nhìn chằm chằm chùm Rạng Đông. Bố trầm giọng:

- Bố biết con không thích dì và cũng nghĩ bố dành hết tình thương cho em. Con thấy đấy em con hay nói, cởi mở có chuyện gì cũng nói với bố mẹ. Còn con vốn lầm lì, mỗi lần bố nói đều tức giận bỏ đi. Con cứ như thế này liệu mẹ con nơi chín suối có yên lòng?

Nước mắt vòng quanh hốc mắt. Tôi nhớ mẹ. Ông đã chạm vào nơi yếu đuối nhất trong tâm hồn. Tôi hét lên “Bố quên mẹ rồi, bố không còn thương con nữa. Bố thương dì và thằng nhóc thôi.” Bố tức giận tát tôi, bỏng rát nơi má trái. Ông ngồi phịch xuống ghế, tay nắm chặt. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời ông đánh tôi. Dì đỡ lấy tôi, sờ má xem có sao không. Tôi gặt phắt tay dì ra rồi chạy lên gác, đóng chặt cửa phòng ôm lấy tấm ảnh mẹ vào lòng khóc nức nở. 

Chẳng biết tôi khóc bao lâu và thiếp đi từ lúc nào. Trong giấc mơ tôi thấy mẹ đang đứng trước giàn Rạng Đông mỉm cười với tôi. Tôi chạy ra ôm mẹ nhưng bóng mẹ xa dần rồi mất hút sau rặng hoa Dã Quỳ. Tôi vùng vẫy la hét tỉnh dậy lúc trời đã chập tối. Từ chỗ tôi nằm nhìn ra giàn hoa Rạng Đông đung đưa trong gió. Một vài bông Dã Quỳ nho nhỏ hướng theo ánh anh nắng hiu hắt cuối chiều. Tôi ở trên một căn gác xép nhỏ. Từ cửa phòng nhìn ra có thể thấy rõ giàn Rạng Đông và hàng rào hoa Dã Quỳ. 

Nhớ đến giàn Rạng Đông bị bố giật đứt tôi bước nhanh xuống sân. Tôi ngồi sụp xuống nhặt từng bông hoa rơi lả tả do bố giằng đứt một vài sợi dây leo rơi xuống quệt vào mặt tôi ran rát. Nhựa từ những vết xước tứa ra giàn hoa tan tác phải mất rất nhiều thời gian nữa mới nó mới xanh tươi như lúc đầu. Nhìn những bông hoa vương vãi dập nát chắc sẽ đau lắm. Tôi khóc nhiều hơn, nấc lên từng hồi, bứt từng cách Dã Quỳ, hết bông này đến bông khác như thể bứt đi những nỗi buồn trong tôi. Bỗng có tiếng nói làm tôi giật mình:

- Hãy thôi khóc và đừng làm đau Dã Quỳ...

Tôi ngẩng lên đôi mắt nhòe nhoẹt nước nhìn tên con trai lạ. Cậu ta đứng đó nhìn tôi với con mắt “đúng là đồ mít ướt” rồi tay bỏ túi quần quay mặt đi. Hình như tôi mơ một giấc mơ có chàng hoàng tử Dã Quỳ, chắc chắn là thế cậu ta không có thật tại khóc nhiều quá nên ảo tưởng. Nhưng tại sao tất cả lại thực đến vậy đôi mắt đen láy, nước da trắng nổi bật trong nắng. Tôi lau vội nước mắt để nhìn rõ người đứng trước mặt nhưng cậu ấy đã biến mất sau rặng Dã Quỳ chỉ còn ánh nắng vàng thật vàng trên con đường đầy gió. Dã Quỳ đừng đi...

Cậu ấy đi rồi, tôi lại thút thít khóc khi nhớ lại giấc mơ ban chiều. “Mẹ ơi, chắc mẹ biết cuộc đời ngắn ngủi đến thế con sẽ cô đơn buồn tủi nên mẹ mới đặt tên con như vậy. Con sẽ cố gắng sống tốt để mẹ được yên lòng. Con hứa đấy.” Nước mắt chảy dài mà tôi chẳng buồn lau đi. Tôi chỉ khóc lần này nữa thôi. Từ mai sẽ không khóc nữa, nhất định như thế. Tôi là Rạng Đông. Tôi mang trên mình tia nắng ấm áp nhưng cô độc nên phải tự sưởi ấm cho mình. Tôi phải giống loài hoa dại có dây leo dù có bị vùi dập tôi vẫn sẽ ngẩng cao đầu bước về phía trước. Tôi học cách mạnh mẽ, tự đi học, tự làm bài tập và cũng tự chơi một mình. Tôi ghét trường lớp và không có bạn.Bạn bè là thứ gì đó sa xỉ như hạnh phúc không một ai tốt với tôi, bọn chúng ghét và xa lánh tôi như người khỏe mạnh ghét kẻ nghiện bệnh hiểm nghèo.


Thời tiểu học giáo viên trong mắt những đứa trẻ giống như những ông bố bà mẹ thứ hai. Họ chính là người gián tiếp hình thành tính cách cũng như hành động của mỗi đứa trẻ. Và cô giáo không thích tôi. Chính vì cô không thích tôi nên hầu hết mọi việc tôi làm đề bị cô chú ý. Tôi học không giỏi viết chữ cũng không đẹp, tôi sợ ánh mắt cô nhìn tôi mỗi lần trả lời câu hỏi. Tôi còn nhớ ngày tôi học lớp 4 cô giáo tiểu học nói tôi “Em ăn gì mà chữ xấu thế? Từ mai vác sách vở quần áo qua nhà bạn Huệ nói bạn ấy dạy cho”. Mọi người trong lớp ai cũng cười và nhạo báng, tôi chỉ biết cúi mặt và lầm lũi như kẻ tội phạm làm sai pháp luật. Không phải cứ trẻ con là không biết xấu hổ, chính trẻ con là những tâm hồn dễ vỡ nhất. Vì giáo viên không thích tôi nên hầu như chẳng có ai muốn chơi với tôi. Giờ ra chơi con gái thì nhảy dây, đánh chuyền , lũ con trai thì đánh bi đuổi bắt. Chỉ có mình tôi lang thang với xứ sở của riêng mình. Ngày đó tôi thường ngồi ở gốc cây thông cổ thụ ngay giữa sân trường nhìn lũ bạn chơi mà không dám lại gần. Bởi chỉ cần tôi đến gần là tụi nó lại dời đi chỗ khác. Lâu dần tôi hầu như hoàn toàn tách lập với thế giới bên ngoài chỉ cô đơn một mình ở thế giới của riêng tôi.




- Ê….chúng mày… Con này nó bị câm sao ý, từ nãy đến giờ tao giật tóc nó mà nó vẫn ngồi im. - Thằng Trung nói oang oang trong lớp.

- Mày động vào con điên ấy làm gì? Tao ngồi gần nó mà cũng phát điên lên rồi huống chi nói chuyện với nó. - Con Linh tiếp lời thằng Trung bằng cái giọng mỉa mai.

- B..ôp..ốp..bốp…

Một cái tát tai rớt xuống mặt, rát rát và nóng hổi.

- Mày dám coi thường lời nói của tao à con điên này.

Tôi ngước mắt nhìn rồi lặng lẽ đi về chỗ ngồi. Quen quá rồi ngày nào chẳng như vậy, cái bọn này có ai coi tôi là bạn đâu.

Đôi khi, tôi còn là trò tiêu khiển cho mấy đứa nghịch ngợm bằng những trò nghịch ngợm quái ác rồi cười sặc sụa với nhau. Đôi lần, tôi phản kháng bằng cách đánh lại chúng nhưng tôi quá nhỏ bé trong số đông ấy và tôi thua. Đôi khi trải qua nhiều khiến con người trở lên chai lì vô cảm. Sau quá nhiều lần bắt nạt tôi dần dần trơ như đá trước lũ bạn quái ác. Chúng phá chán thì xem tôi như người vô hình. Giáo viên thì cực kỳ ác cảm với những đứa trẻ vừa trầm vừa lì như tôi. Tôi ghét tới trường và cũng chẳng muốn về nhà nên tôi hầu như toàn lang thang sau khi hết giờ học. Đối với người lớn những đứa trẻ ngoan thì phải học giỏi, gọi dạ bảo vâng rồi thế này thế kia, còn những phần tử như tôi thì sẽ được gắn cái mác trẻ hư. Tuổi thơ đối với tôi là món quà xa xỉ mà mãi mãi tôi không thể mua nổi. Tôi cứ nghĩ cuộc đời tôi cứ nhạt nhẽo trôi qua và mình phải lớn nhanh để thoát khỏi nơi này. Cho đến mùa đông năm 2002...

(Còn Tiếp)


 

Lần cập nhật cuối tháng 12 23, 2:14 am bởi Bão Bão.
--Bão--

Truyện bạn viết hay quá, mau mau ra chương mới nha bạn

   thích điều này.
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 6:23 am.