• Facebook
Đăng ký
Những truyện ngắn hay - Sẻ chia cảm xúc, trao gửi yêu thương - Ươm mầm tài năng cây bút trẻ!

NẾU KHÔNG PHẢI LÀ ANH

Đang xem

CHƯƠNG 3


HÌNH TƯỢNG MẪU MỰC



Sau khi rời khỏi tiệm cắt tóc, Cao Nguyên vẫn không buông tha cô. Anh lần lượt đưa cô từ cửa hàng thời trang này đến cửa hàng thời trang khác, từ tiệm giày này sang tiệm giày nọ, buộc cô phải thử bộ quần áo này đến bộ váy ngắn kia. Mỗi khi nhìn cô mặc lên người một trang phục khác nhau, anh chỉ có một thái độ duy nhất: sờ cằm, gật gù “Cũng không đến nỗi nào” khiến Gia Nhi chỉ biết than trời với cái bụng đói meo. Cô khập khiễng từng bước trong bộ váy ngắn cũn cỡn cùng đôi giày cao gót ôm khít chân, hai tay xách theo gần chục túi đồ lỉnh kỉnh theo sau Cao Nguyên ra hầm để xe, khó khăn lắm mới bắt kịp đi song song với anh.


“Tôi có thể về nhà được chưa?”


“Chà, hơn ba giờ rồi à? Xem ra hôm nay cô cũng thu hoạch được nhiều đấy!” Cao Nguyên nhìn đồng hồ, rồi quay sang nhìn Gia Nhi, cười khẩy.


“Là do anh tự quyết định mua những món đồ đắt tiền này cho tôi thôi!”


“Cô là loại người gì vậy? Không phân biệt được đâu là thật đâu là đùa à? Phải, cô không đòi hỏi tôi mua, nhưng làm vợ của Cao Nguyên này thì yêu cầu cô phải sang trọng…”


“Phải sang trọng, chững chạc, ra dáng một người vợ của Chủ tịch Hội đồng quản trị, không làm anh mất mặt trước “bàn dân thiên hạ” phải không?” Gia Nhi cáu gắt ngắt lời rồi tự động mở cửa chui vào xe.


“Thuộc bài đấy! Tôi nghĩ cô cũng đói bụng rồi, phải không?”


Gia Nhi định nói: “Anh nghĩ tôi sẽ trả lời như thế nào? Từ sáng đến giờ chỉ có mấy miếng thịt bò vào bụng, còn anh dù ngồi không ở đó mà vẫn được nhân viên của Tony ưu ái gọi một cái pizza to đùng trong khi tôi đang vật lộn với mớ hỗn độn trên tóc.” Nhưng cô chỉ nói: “Không! Hơi cào ruột một chút thôi!”


“Ha ha! Tôi tưởng cô không biết đùa chứ! Ok! Tôi sẽ đưa cô đi ăn!”


“Tôi vẫn chưa được về nhà à?”


“Đi với tôi không thoải mái sao?”


“Tôi không quen ăn mặc như thế này, không quen đi nhiều nơi, gặp nhiều người lạ, còn đôi giày này nữa, chân tôi sắp tê cứng rồi.” Vừa nói cô vừa giơ đôi giày gót cao bảy phân đong đưa trước mặt Cao Nguyên.


“Này…này…tôi đang lái xe đấy!” Anh thở dài. “Trước khi gặp tôi cô là người cổ đại à? Vậy lúc tôi gặp cô ở quán bar…”


“Đó là lần đầu tiên tôi đến một nơi ồn ào, đông đúc; lần đầu tiên trang điểm; lần đầu tiên mặc váy ngắn; lần đầu tiên…lên giường cùng một người đàn ông xa lạ.”


Cao Nguyên im lặng. Anh cảm nhận được giọng nói của cô đã có phần nghẹn ngào.


“Lẽ ra tôi không nên nói những điều này với anh.” Gia Nhi cười chua chát, đưa mắt nhìn ra ô cửa kính. Đường phố tấp nập ngoài kia, có bao nhiêu số phận bị dòng đời xô đẩy như cô? Và sẽ có ai hiểu được nỗi khổ của những số phận ngang trái này?


Nhà hàng Nam bộ nằm ở vị trí trung tâm của thành phố. Phía bên ngoài không nổi bật được tên gọi của nhà hàng, nhưng nội thất bên trong đều được tạo bằng tre nứa, phong cảnh làng quê khiến cho thực khách nào bước vào cũng có cảm giác ấm áp, gần gũi. Một nhân viên nam mở cửa cho Cao Nguyên và Gia Nhi bước vào. Có vài thực khách hiếu kì nhìn họ, người đàn ông dáng vẻ lịch thiệp đi cùng một cô gái xinh đẹp, ánh mắt thoáng có vẻ u buồn. Họ không có chút gì gọi là thân mật, cứ như hai vợ chồng đang giận nhau.


Cao Nguyên vừa trông thấy quản lý nhà hàng đã bước nhanh đến tay bắt mặt mừng, trong khi Gia Nhi đứng sau lưng cúi đầu dè dặt.


“Hân hạnh được đón tiếp, Chủ tịch Cao!”


“Đừng khách sáo! Ở đây anh là quản lý, tôi là khách, cứ để tôi tự nhiên!”


“Anh ngồi ở phòng V.I.P nhé!”


“À…ừm…gì thế?” Bỗng Cao Nguyên cảm nhận được có người đang kéo phía sau vạt áo.


“Ngồi ở ngoài này được rồi!” Gia Nhi nói thật khẽ.


“Được thôi!” Anh lại quay sang người quản lý, cố ý nói to và rõ “Vợ tôi muốn ngồi ngoài này cho đông vui!” rồi choàng tay ôm vai cô sát vào người. Cảm giác mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, Gia Nhi chỉ muốn tìm chỗ nào đó để trốn.


“Tôi có nghe lầm không? Một chủ tịch đầy rẫy vệ tinh xung quanh nay lại đầu hàng quy ẩn cưới vợ về nhà làm người chồng tốt ư? Nhưng sao tôi lại không nhận được thiệp hồng nhỉ?” Tay quản lý nhếch mép cười không mấy thiện ý, ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.


“Bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn! Sắp tới anh sẽ nhận được thôi! Tôi chỉ sợ đến lúc đó anh lại không có thời gian đến tham dự!”


“Nhất định sẽ đến! Nhất định sẽ đến! Mời anh vào trong nào!”


“Bà xã! Ngồi xuống nào!” Cao Nguyên chọn vị trí trong một góc của nhà hàng, bên cạnh là hòn non bộ nhân tạo với tiếng suối chảy róc rách và đàn cá nhỏ bơi lăn tăn. Anh còn ga lăng kéo ghê cho cô ngồi, nụ cười đầy khiêu khích.


“Anh bị loạn trí à?” Gia Nhi cau có khi anh vừa ngồi xuống. “Tại sao trước mặt mọi người anh lại rêu rao tôi là vợ anh?”


“Thế tôi thuê cô về làm gì?”


“Thì…thì…nhưng mà lúc ở tiệm cắt tóc, anh cũng không có thái độ như bây giờ!”


“Ở đó và ở đây, cô là hai người khác nhau! Tony là bạn tôi, ông ấy sẽ không bán đứng tôi cho cánh nhà báo!”


“Người quản lý đó cũng rất tôn trọng anh…”


“Cô có biết chủ nhà hàng này là ai không? Là một cổ đông trong số các cổ đông ở công ty của tôi. Anh ta luôn muốn lật đổ tôi, tay quản lý vừa rồi là em trai của hắn. Lẽ nào hắn không thừa dịp tôi sơ hở mà hô hoán lên với giới truyền thông?”


“Thế anh không lo rằng anh ta sẽ lén lút chụp hình anh và tôi, rồi ngày mai trên báo đài sẽ có tin “Chủ tịch công ty Cao Nguyên hiếm hoi xuất hiện cùng người vợ chưa cưới” và đủ mọi thứ tin nhảm xung quanh tôi và anh.”


“Thật ra thì…cô đã đoán trúng ý đồ của tôi.”


“Sao? Ý đồ của anh? Tôi…tôi không hiểu.” Gia Nhi ngơ ngác nhìn người trước mặt, trong khi cô cảm thấy bản thân mình càng ngày càng vướng vào một mớ rắc rối thì anh vẫn bình thản một cách khó ưa.


“Cô cũng biết tin tức về tôi khá nhiều, nhưng đều là những tin không hay về chuyện tình ái. Tôi muốn thừa dịp này, hình tượng của tôi với mọi người sẽ được thay đổi.”


Cô dần dần hiểu ra ý đồ của anh. “Nghĩa là…anh xem tôi như bức bình phong, làm nền cho cái hình tượng mà anh xem là mẫu mực à?”


“Ừm…cũng tựa như thế!” Anh nhún vai tỏ vẻ đồng ý.


“Anh xem tôi là loại người gì vậy!” Gia Nhi tức giận đập bàn, đứng phắt dậy. May mà vị trí này nằm khuất với tầm nhìn của mọi người.


“Sao thế? Không phải tôi đã nói trước với cô mọi chuyện tôi làm cô không được quyền thắc mắc hay có ý kiến gì sao? Được thôi! Tôi cho cô hai lựa chọn: một là tiếp tục ngồi xuống đây, diễn tiếp vở kịch này, vấn đề tiền bạc vẫn được giải quyết như lời tôi đã hứa; hoặc là tôi sẽ trả tự do cho cô, cô sẽ tiếp tục với cuộc sống sinh viên của mình, sau đó mỗi tối lại kiếm thêm tiền ở quán bar, tôi và cô xem như không quen biết.”


“Anh…” Cô nghiến răng nhìn anh, trong phút chốc lý trí mách bảo cô không thể chịu đựng được nữa, nhanh chóng rời khỏi nơi quái quỷ này, rời khỏi người đàn ông ma mãnh kia. Nhưng cô chưa kịp có hành động gì, điện thoại trên bàn đã rung lên bần bật. Số máy từ dưới quê. Cô trấn tĩnh bắt máy. “Dì à?”


“Nhi à? Dì đây! Khi nào con về đưa thằng Tuấn lên Sài Gòn chữa bệnh. Gần đây sức khỏe của nó không tốt lắm. Con nhanh nhanh về nhé!” Bất chợt nghe giọng nói của dì buồn rầu trong điện thoại, cô mới sực nhớ đến những chuyện mình làm đều vì đưa em trai, trái tim cô lại mách bảo cô không thể nào ích kỷ vì bản thân mà bỏ cuộc.


“Cuối tháng con sẽ về!” Cô xoay lưng về phía Cao Nguyên nói thật khẽ, không muốn anh nghe thấy. Cúp may, cô lại bình tĩnh ngồi xuống đối diện anh, nhẹ nhàng nói. “Xin lỗi! Anh muốn làm gì thì làm!”


“Cú điện thoại vừa rồi của ai mà khiến cô thay đổi một cách chóng mặt thế?”


“Nhầm số thôi!”


“Nhầm số? Nhưng, chẳng phải cô đang khóc sao?”


“À…không! Bụi bay vào mắt!”


“Ừm!” Anh nhìn cô vội đưa tay lau giọt lệ đang đọng trên khóe mắt, nhưng không hỏi thêm nữa. “Thôi, ăn đi! Lần sau đừng phản ứng kích động như thế nữa, tôi không thích!”


(Hết chương 3)

http://www.facebook.com/sally.fan.52090008
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 5:46 am.