• Facebook
Đăng ký
Những truyện ngắn hay - Sẻ chia cảm xúc, trao gửi yêu thương - Ươm mầm tài năng cây bút trẻ!

NẾU KHÔNG PHẢI LÀ ANH

Chương 1


VỢ THUÊ


 



 


“Thằng Tuấn nó nhập viện rồi, con tranh thủ về ngay nhé!”


Nhi run rẩy chạy dọc theo hành lang trắng xóa của bệnh viện đa khoa đặc mùi thuốc khử trùng. Tin xấu từ người dì họ dưới quê nhà luôn ám ảnh trong đầu cô suốt quãng đường từ Sài Gòn về. Thế nên mặc dù cô luôn tự trấn an rằng em trai mình sẽ không gặp vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng linh tính mách bảo khiến những bước chân của Nhi không thể nào vững chãi nữa.


“Bác sỹ, em trai của tôi sao rồi ạ?”


“Lúc còn nhỏ có phải bệnh nhân đã hít phải một lượng lớn khí cacbon không?”


“Dạ…phải…”


“Chính vì điều này khiến cậu ta đã mắc phải căn bệnh động kinh nặng. Đây là trường hợp rất hiếm và khó chữa trị. Cậu ta cần được điều trị sớm và đều đặn. Nhưng chi phí điều trị khá cao, cộng thêm tiền thuốc có lẽ cũng sẽ hơn vài chục triệu. Cô và gia đình hãy nhanh chóng đưa ra quyết định. Sau đó chúng tôi sẽ chuyển cậu ta lên bệnh viện ở Sài Gòn.”


Bác sỹ vỗ vỗ vai Nhi trấn tĩnh và an ủi khi nhìn thấy cô đứng sững sờ trong làn nước mắt. Vài chục triệu à? Hai năm qua học ở Sài Gòn, đến hai triệu đồng cô còn chưa có. Tiền nhà trọ, tiền học phí, lại thêm việc mỗi tháng cô đều phải gửi tiền về quê cho người dì họ chăm sóc đứa em trai khờ khạo, số tiền làm thêm và dành dụm cô cũng chỉ xoay sở được những phần chi phí sinh hoạt khác.


Nhi bước chậm rãi đến trước phòng cấp cứu. Đứa em trai chỉ nhỏ hơn cô hai tuổi nhưng chẳng khác nào đứa trẻ lên ba. Cô hết lòng hết dạ thương yêu, chăm sóc Tuấn từ nhỏ, từ khi mẹ cô không còn trên cõi đời. Thế mà cô không biết làm cách nào để cứu được em.


*****


Xập xình trong tiếng nhạc inh ỏi của một quán bar, Cao Nguyên uống ừng ựng rượu trong ly khiến tên bartender đứng trong quầy cũng phải nhắc nhở.


“Anh trai à, rượu không phải để giải khát đâu, anh uống từ từ mà thưởng thức chứ! Trông anh hình như là khách lạ, anh có cần tôi giới thiệu một cô gái nào đó ra phục vụ anh không?”


“Tùy cậu.” Nguyên lạnh lùng đáp trả.


Không lâu sau, tên bartender vừa rồi dẫn một cô gái đến trước mặt anh. Hắn nở nụ cười đểu giả, khẽ nói nhỏ vào tai anh. “Người mới đến, tôi ưu tiên cho anh. Hy vọng anh sẽ thích.” Sau đó hắn lại quay sang người con gái đứng co ro bên cạnh, đẩy mạnh cô về phía trước. “Nè, phục vụ khách chu đáo đấy nhé!”


“Tôi muốn đưa cô ấy đi đâu cũng được chứ?”


“Đương nhiên rồi!”


Cao Nguyên ực hết ly rượu còn lại. Từ trong túi anh lấy ra một xấp tiền rồi đưa cho tên bartender. Không biết Nguyên đã đưa bao nhiêu, chỉ biết rằng đến khi anh và người con gái kia đã bước ra khỏi cửa quán bar vẫn còn nghe sau lưng là tiếng cám ơn rối rít và những lời nịnh bợ không thể nào ngọt ngào hơn nữa của hắn.


*****


Nhi ngồi im thin thít ở một góc giường trong phòng của một khách sạn nào đó mà cô không biết tên. Cô không dám nhìn xung quanh, không dám đối diện với thế giới ngoài kia, vì cô sợ ánh mắt của mọi người khi bắt gặp cô trong hình ảnh này – váy ngắn cũn cỡn, lớp trang điểm dày và màu môi đỏ rực khiến cô chẳng khác nào một đứa cave. Nhi đã từng cảm thấy kinh tởm những người con gái bán thân mình vì tiền, nhất là trong quãng thời gian còn là sinh viên, chạy theo những xô bồ của cuộc sống. Giờ thì cô cũng thế. Chỉ vài phút thôi cơ thể của cô sẽ không còn là của cô nữa.


“Cạch!”


Tiếng mở cửa phòng tắm khiến Nhi giật thót. Cô lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, hồi hộp theo từng bước chân của anh ta, nhịp thở của cô càng lúc càng gấp rút. Thế nhưng, anh ta không bước đến bên cô. Anh ngồi trên ghế đối diện, mở bao thuốc lá, lấy một điếu đưa lên miệng.


“Lại đây! Châm thuốc cho tôi!”


Nhi chậm rãi tiến về phía anh, thật gần anh, tay khẽ run cầm chiếc bật lửa, nhưng quẹt mãi lửa vẫn không cháy.


“Cô không biết châm thuốc à?”


“…”


“Thế cô có biết hút thuốc không?”


Nhi lắc đầu.


“Chẳng phải những người như cô đều hút thuốc rất giỏi sao?”


Cô cúi gằm mặt, lí nhí. “Tôi…không biết…”


“Tôi quên mất, tên kia nói cô là người mới đến.” Nói rồi anh cười khẩy. “Người mới, không biết gì? Chỉ cần một tháng nữa thôi, cô không chỉ biết hút thuốc mà những “chuyện khác” có lẽ cô còn rành hơn cả tôi. Những loại người như cô, chỉ hai từ để hình dung: rẻ mạt!” Anh phun làn khói thuốc trắng xóa vào mặt Nhi rồi cởi chiếc áo khoác ra, trên người anh chỉ còn quấn ngang chiếc khăn tắm mỏng manh.


Cao Nguyên dập tắt điếu thuốc. Anh mạnh bạo đẩy Nhi nắm xuống giường, để cả cơ thể nặng nề của mình lên người cô. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh phả mạnh vào cổ khiến cô rợn người.


Nhi nhắm chặt hai mắt, cô cảm thấy thật nhục nhã, muốn đẩy anh ta ra xa, mắng anh ta một trận hả giận, nhưng hình ảnh Tuấn nằm trong viện cứ xuất hiện trong tâm trí cô, gương mặt tái xanh, nhợt nhạt, cảm giác khó chịu của Tuấn mỗi khi lên cơn khiến cô quên đi tất cả. Dù có chết, cô vẫn phải cứu em. Nước mắt cô rơi giàn giụa hai bên má lúc nào không hay.


“Cô có biết tôi rất ghét nhìn thấy người khác khóc không? Nhất là loại phụ nữ như cô, đã dám bán mình lại còn giả vờ rơi nước mắt cá sấu! Cô làm tôi mất hứng đấy!” Cao Nguyên hậm hực ngồi dậy, trong khi Nhi vẫn nằm khóc tức tưởi.


“Rè…rè…rè…”


Bất chợt chiếc điện thoại của Nguyên rung lên từng hồi trên đầu giường.


“Con nghe đây!”


“Nguyên à, dạo gần đây con ít liên lạc với gia đình, con bận lắm à?” Đầu dây bên kia, giọng một người phụ nữ hỏi.


“Dạ…con xin lỗi. Dạo này công ty nhiều việc nên con không có thời gian gọi cho mẹ.”


“Không sao, dù gì ba ngày nữa ba mẹ và em con cũng về Việt Nam. Con nhớ ra sân bay đón mọi người đấy!”


“Sao ạ? Ba ngày nữa à?”


“Chẳng lẽ con không muốn gặp mọi người sao? Ba mẹ về để gặp mặt cháu nội! Mẹ sẽ hỏi tội con tại sao cưới vợ mà không cho ba mẹ biết. Tuần rồi mẹ gặp được bà Kiều hàng xóm ngày xưa của gia đình mình, bà ấy nói hai tháng trước có nói chuyện với vợ chồng con ở trung tâm thương mại, đến giờ mới có dịp hỏi thăm mẹ. Bà ấy cứ nghĩ mẹ biết chuyện, hóa ra là con giấu tất cả mọi người.”


“Con…xin lỗi! Con bận nhiều việc nên không nhớ đến việc gì cả.”


“Vậy con có rảnh rỗi để đến sân bay đón mọi người không?”


“Dạ, nhất định con sẽ đến.”


“Đưa cháu nội đi cùng đấy! Thế nhé!”


“Tạm biệt mẹ!”


Cao Nguyên tắt máy, thở dài thườn thượt. Anh lại lấy một điếu thuốc, rít một hơn thật dài như muốn nuốt hết mọi phiền muộn. Nhi ngồi dậy, cô không khóc nữa. Cô đưa đôi mắt đỏ hoe và có đôi chút khó hiểu nhìn anh.


“Cô cần tiền phải không?” Cao Nguyên bước đến bên cạnh Nhi, ngồi đối diện với cô, ánh mắt sắc lạnh khiến cô chỉ dám cúi gầm mặt và gật đầu.


“Làm vợ tôi nhé!”


Nhi sững người, mở to đôi mắt vẫn còn sưng húp nhìn Cao Nguyên. Miệng cô lắp bắp không thành lời:


“Tôi…vợ anh…nghĩa là sao…”


“Vợ là vợ, chứ là sao?”


“Vậy cũng đâu khác gì với việc tôi...đến đây cùng anh đêm nay chứ…”


“Tôi sẽ giải thích cho cô sau, nhưng tôi có vài điều muốn hỏi. Cô tên gì?”


“Nhi…Trần Gia Nhi.”


“Bao nhiêu tuổi?”


“20.”


“Còn đi học không?”


“Tôi đang là sinh viên.”


“Tại sao lại làm công việc này?”


“Tôi cần tiền…”


“Sinh viên cần nhiều tiền để làm gì?”


“Tôi…” Nhi ngước mắt nhìn anh, suy nghĩ gì đó rồi lại thôi. “Vậy anh nghĩ loại người như tôi cần tiền để làm gì?”


“Được thôi!” Cao Nguyên chống tay đứng dậy, vừa thay quần áo vừa nói. “Thế này nhé, tôi sẽ thuê cô làm vợ trong vòng hai tuần, cô muốn bao nhiêu cũng được.”


“Anh…nói thật chứ?” Nhi tỏ vẻ nghi ngờ.


“Cô có quyền tin hay không tin. Nếu cô không đồng ý, tôi sẽ tìm người khác.”


“Khoan đã…Nếu như hai tuần sau tôi không tìm được anh thì tôi phải làm sao?”


Cao Nguyên nhíu mày, vội lấy từ trong ví một tấm danh thiếp rồi ném lên giường trước mặt cô.


“Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần Cao Nguyên.”


Những dòng chữ trên tấm danh thiếp như những áng mây làm Gia Nhi mờ cả mắt. Công ty cổ phần Cao Nguyên là một tập đoàn rất lớn ở Sài Gòn, cô đọc được khá nhiều tin tức về công ty này nhưng rất ít khi nhìn thấy hình ảnh của người đứng đầu xuất hiện trên các mặt báo. Không ngờ hôm nay, ngày đầu tiên cô làm công việc tồi tệ này lại gặp anh.


“Này, suy nghĩ xong rồi chứ? Cô cần bao nhiêu?”


“Năm…năm mươi triệu…”


“Hừ! Cô cũng biết chớp lấy thời cơ đấy nhỉ?” Anh nhếch mép cười mỉa mai. Sau đó lấy từ trong ví một tờ tiền mặt rồi đưa Gia Nhi. “Đây là 100 USD, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày tôi sẽ đưa cô 200 USD. Nhưng tôi có một điều kiện, tất cả mọi chuyện cô đều phải nghe theo lời tôi, không được thắc mắc hay có ý kiến, hiểu chưa?”


Nhi gật đầu, chăm chú nhìn tờ tiền trước mặt.


“Được rồi! Giờ tôi đưa cô về nhà, tranh thủ thu dọn mọi thứ sang nhà tôi.”


“Nhà anh?”


“Chẳng lẽ hai vợ chồng mà lại ở riêng? Nhà cô ở đâu?”


“Tôi ở ký túc xá. Nhưng anh chờ tôi một chút, tôi không thể ăn mặc thế này về được.”


Nói rồi, Gia Nhi lặng lẽ vào nhà tắm thay quần áo. Khoảng mười phút sau, cô bước ra với gương mặt mộc, tóc búi cao, áo sơ mi trắng và chiếc quần tây giản dị. Cô nhìn Nguyên, chỉ thấy anh vẫn còn ngồi nhìn cô với ánh mắt khác lạ.


“Đi được rồi chứ?”


“Ừm…” Anh giật mình, vội vàng đứng dậy. Bước vài bước đến cửa, anh chợt ngoảnh mặt nói với Nhi. “Nhìn cô không trang điểm và ăn mặc cầu kì, trông cũng ra dáng một người vợ rồi đấy!”


*****


Tám giờ ba mươi tối, ký túc xá có vẻ vắng lặng, chỉ có vài sinh viên rảnh rỗi cùng nhau đi ăn uống ở những quán ăn trên lề đường trước cổng. Mọi việc sẽ diễn ra như bình thường nếu như không xuất hiện một chuyện không bình thường. Một chiếc ô tô đắt tiền chạy đến và đậu ngay trước cổng. Người từ trên xe bước xuống không phải là một người ăn mặc sang trọng hay cầu kỳ, chỉ là một sinh viên của trường mà hầu như cả khối đều nhận ra được cô chính là Chi Hội trưởng của khoa Kinh tế khóa 10.


“Mười lăm phút thôi đấy.” Cao Nguyên nhìn qua ô cửa kính, nói như ra lệnh rồi phóng xe đi tìm nơi đỗ.


Gia Nhi bước thật nhanh vào ký túc xá, tránh những đôi mắt hiếu kỳ đang hướng về phía mình. May mà lịch học của hai đứa bạn cùng phòng hôm nay đến tận 9h mới xong, thế nên cô vội vã thu dọn ngay quần áo và sách vở vào chiếc balo và nhanh chóng rời khỏi ký túc xá. Cô bước thật nhanh như muốn vượt qua cả không gian và thời gian xung quanh, đến khi chỉ còn vài bước nữa là đến cổng, bất chợt lại có tiếng gọi từ phía sau.


“Nhi!”


“Huy…sao anh lại ở đây?” Cô giật thót, ngoảnh lại nhìn.


Người con trai tên Huy vội vàng chạy đến bên Nhi. Anh nhìn cô, rồi lại nhìn chiếc balo to đùng cô đang đeo trên người.


“Em đi đâu thế?”


“Em…em về quê thăm Tuấn…”


“Tuấn có chuyện gì à? Tại sao em không nói cho anh biết? Giờ này đã hết xe rồi, anh đưa em về.” Huy nắm chặt tay cô.


“Không…”


“Nhi!” Cô chưa kịp nói dứt lời, bất ngờ từ đằng xa Cao Nguyên tỏ vẻ khó chịu bước đến. “Cô làm gì lâu thế?”


“Anh ta là ai vậy?” Huy nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt với trang phục sang trọng và dáng vẻ lịch lãm.


“Tôi là chồng của Nhi.”


Câu trả lời của Cao Nguyên khiến Huy sững sờ kinh ngạc, bàn tay nắm chặt lấy Nhi dần dần nới lỏng. Trong khi đó, Nhi cũng thất thần không kém.


“Cô còn đứng ở đó làm gì, đi nhanh thôi.”


Cao Nguyên không chần chừ, anh lôi Nhi ra khỏi Huy rồi kéo cô đi một mạch. Cô chỉ kịp nhìn Huy vẫn đứng thừ ra đó mà không giải thích được lời nào.


“Bạn trai của cô à?”


“…”


Nhi không trả lời anh. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu, ở phía sau Huy vẫn còn đứng lặng đó, nhìn theo chiếc xe sang trọng từ từ rời đi. Bỗng trước mắt cô mọi vật bị nhòa đi trong làn nước mắt.


 *****



Huy trở về ký túc xá, ngồi lặng im trên giường mặc cho ba đôi mắt đang nhìn anh khó hiểu. Ba anh chàng cùng phòng Huy không biết chuyện gì đã xảy ra với người bạn của mình khi chỉ khoảng nửa tiếng trước đó, Huy còn hớn hở với món quà sinh nhật mà anh đã cẩn thận chọn lựa cho Nhi.


“Ê, mày hỏi thử xem!”


Hoàng đeo cặp kính trắng to đùng như che gần hết gương mặt thúc tay Minh mập mạp bên cạnh đang ngồi hì hà hì hụp với tô mì gói cay nồng. Trong khi đó Gia vẫn đang chăm chú dán mắt vào chiếc laptop, thỉnh thoảng chỉ liếc nhìn Huy.


“Huy, Huy! Mày không sao chứ? Bị nàng từ chối tình cảm à? Sao lại như thế được? Chẳng phải nàng rất thích mày sao? Hay là nàng không thích món quà của mày? Hay là…ưm…ưm…”


Nhìn thấy ánh mắt Huy có phần thay đổi vì những câu hỏi liên tục không ngừng của Minh, Hoàng nhanh tay bịt lấy miệng cậu ta.


“Thằng Minh nó không có ý gì đâu! Chỉ muốn quan tâm đến mày thôi! Dù sao cũng là anh em cùng phòng ba năm rồi, có gì thì cứ nói, tụi tao sẵn sàng chia sẻ mà. Phải không? Phải không?”


Hoàng nháy nháy mắt với Minh và Gia, hai người họ vội nhìn Huy gật đầu lia lịa. Bất giác Huy mỉm cười, ngồi thẳng dậy, khẽ thở dài.


“Không có gì! Tụi mày đừng lo. Chẳng qua là tao đang suy nghĩ, tại sao con gái lại nhanh chóng thay đổi như thế? Ngày hôm qua còn thân thiết, hôm nay đã trở nên xa lạ.” Huy lôi món quà từ trong chiếc cặp da của mình ra, ném xuống đất trước mặt Minh và Hoàng. “Món quà này không còn giá trị nữa, tụi mày ai muốn tặng bạn gái thì cứ lấy mà tặng.”


“Món quà này có được xem là đã bị nguyền rủa không nhỉ? Có khi nào tao đem tặng thì lại bị nàng “đá” không? Ha ha!” Hoàng cười lớn trêu chọc, nhưng lại nhận ra mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình vì câu trêu chọc quá ư là không đúng lúc này, cậu vội im bặt, lảng qua chuyện khác. “À, à, ý của tao là tao chỉ yêu thầm người ta thôi, tặng quà như thế thì có vẻ lộ liễu quá! Gia, nghe nói mày đang muốn cưa một nàng bên khoa Ngôn ngữ anh, mày lấy đi này!”


“Sao mày biết chuyện của tao rõ vậy?” Gia vừa nghe nhắc đến nàng, cậu vội vàng bỏ chiếc laptop, nhào đến sát bên Hoàng.


“Mày quên là thằng Hoàng đang học ngành gì rồi sao? Báo chí đó! Trừ những chuyện nó không muốn biết, nó đã được mọi người xem là Đài truyền hình rồi! Thôi, tao đi đánh răng rửa mặt rồi vào ngủ đây! Minh! Dạo này tao thấy mày có thể lăn tròn đến trường rồi đó! Đừng suốt ngày ăn nữa được không? Tao không muốn phòng này có một con heo đâu! Ha ha!”


Huy vừa nói vừa cười, Gia và Hoàng cũng cười ồ theo. Không ai biết, sau những câu nói đùa đó, sau cánh cửa vừa khép lại, ánh mắt Huy lại đượm nét u buồn. Cũng không ai biết, tình cảm một năm qua của Huy dành cho Nhi đã sâu đậm đến nhường nào.


*****


Cao Nguyên đưa Nhi về căn nhà sang trọng của mình ở một khu cao cấp, căn nhà bạc tỷ mà ngay cả trong mơ Nhi cũng không được nhìn thấy. Nhưng dù sao đi nữa, cô cũng chẳng muốn mình được sống sung sướng với vai trò “người vợ hờ” này.


“Cậu chủ đã về!” Một người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt hiền hậu vui mừng mở cổng cho chủ nhân của mình. “Hôm nay cậu về sớm thế? Cậu ăn gì không? Tôi chuẩn bị ngay!”


“Má Lam! Chỉ có má hiểu con nhất thôi! Con muốn giới thiệu với má một người! Gia Nhi! Sao còn đứng đó?”


Cao Nguyên nghiêm mặt nhìn Gia Nhi đứng khép nép trước cửa xe, cô vội rụt rè bước đến, nép sau lưng anh.


“Cô gái này là…”


“Từ ngày hôm nay, cô ấy sẽ là vợ của con. Gia Nhi, mau chào má Lam đi. Ngoài mẹ của tôi sắp về Việt Nam, má Lam là người đã chăm sóc cho tôi từ nhỏ đến giờ, thế nên mọi chuyện trong nhà hầu hết là do má Lam quyết định. Cô phải nghe lời má Lam, rõ chưa?”


Nhìn Gia Nhi gật gật đầu với ánh mắt đầy vẻ tội nghiệp, má Lam nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, nói với giọng dịu dàng.


“Thật ra tôi cũng chỉ là người làm công, chăm sóc cậu chủ từ nhỏ nên có tình cảm, chứ tôi nào dám xem cậu chủ là con của mình, chẳng qua là cậu chủ gọi tôi một tiếng “má Lam” nghe thân mật thôi, mọi chuyện cũng đều do cậu chủ quyết định. Thôi, vào nhà nào! Ngoài trời gió lạnh, nếu không sẽ cảm mất!”


Gia Nhi xúc động nhìn người phụ nữ trước mặt, cô có cảm giác như mình được gặp lại người mẹ dịu hiền năm xưa, trong lòng bỗng có chút ấm áp.


“Đây là phòng tôi, cô vào thu xếp quần áo của mình gọn gàng vào. Tủ của tôi phía trong vẫn còn một ngăn, có lẽ là đủ cho mớ quần áo nhỏ nhắn của cô đấy!”


Cao Nguyên đưa cô vào một căn phòng, gọi là phòng thực chất còn rộng hơn nhiều so với ký túc xá cô ở trước đây. Gia Nhi chợt thắc mắc.


“Tôi và anh…ở chung phòng sao?”


“Chẳng lẽ hai vợ chồng lại ở riêng? Tôi phải nói là cô ngây thơ hay ngu ngốc đây? Thật là…” Cao Nguyên tặc lưỡi rồi nhanh chóng đi xuống lầu, bỏ lại một mình Gia Nhi vẫn đứng như trời trồng với tình huống khó xử.


Thôi thì, đã phóng lao đành phải theo lao.




“Má Lam, bé Dương ngủ rồi à?” Cao Nguyên ngồi xuống ghế sofa, tiện tay cầm lấy cuốn tạp chí thời trang đang nằm lăn lóc trên bàn.


“Hôm nay bé Dương ngoan lắm, ru vài câu đã ngủ rồi! Không còn khóc nhiều như mấy hôm trước mới về đây…” Má Lam đang cao hứng, bỗng khẽ ngừng lại vì câu nói có vẻ như đã không đúng lúc.


“Ưm…thật cực cho má.” Nguyên hớp một ngụm trà má Lam vừa bưng ra, mắt vẫn dán vào tờ tạp chí. “Nhưng không sao rồi, con đã đem về cho má một người giúp việc, có việc gì cứ giao cho cô ấy.”


“Người giúp việc? Chẳng phải cậu nói cô ấy là vợ cậu sao? Thật ra cô ấy là ai vậy?”


“Một người làm nghề “bán hoa”, con gặp ở một quán bar. Vừa lúc con nhận được điện thoại của mẹ, mẹ đã biết chuyện của con và người đàn bà kia, nhưng vẫn chưa biết con và cô ta đã chia tay, ba ngày sau mẹ sẽ về thăm con và cháu nội. Thế nên, sẵn tiện Gia Nhi đang cần tiền, con thuê cô ấy về làm vợ, đến khi mẹ rời khỏi Việt Nam thì đường ai nấy đi. Vẹn cả đôi đường.”


“Gia Nhi mà là loại con gái đó sao? Cậu có nhầm lẫn không? Nhìn cô ấy không có vẻ gì là ăn chơi cả.”


“Má Lam à, loại con gái này vì tiền thì chuyện gì mà không làm kia chứ!”


“Vậy cậu không sợ rằng đưa một người chỉ mới gặp vài tiếng về nhà sẽ xảy ra chuyện gì sao?”


Đến lúc này, ánh mắt Cao Nguyên mới rời khỏi cuốn tạp chí, anh nhìn vào khoảng không trước mặt, suy nghĩ đến lời nói của má Lam. Phải rồi, tại sao anh lại dễ dàng đưa Gia Nhi về nhà như thế này? Thậm chí trước kia khi anh còn sống chung với người đàn bà kia, anh chưa từng đưa cô về nhà lần nào, anh đã bỏ ra một số tiền mua cho ả một căn hộ ở khu chung cư cao cấp. Tại sao trong tiềm thức của anh khi vừa nghe cuộc điện thoại đó, anh lại nhanh chóng đưa ra quyết định sẽ đưa Gia Nhi về nhà làm vợ? Tại sao trong lòng anh lại le lói một niềm tin vào người con gái này? Anh không muốn suy nghĩ nữa, thật sự không muốn suy nghĩ nhiều nữa.


“Má yên tâm, sẽ không ai có thể làm hại đến Cao Nguyên này nữa đâu.”


Anh vỗ vỗ vai má Lam, toan đứng dậy về phòng, chợt nhìn thấy Gia Nhi đã đứng sau lưng từ lúc nào.


“Cô làm gì mà như bóng ma thế? Không nghe một tiếng bước chân nữa!” Anh hậm hực. “Ăn uống gì không?”


“Tôi không muốn ăn.”


“Tối nay không ngủ được đừng trách tôi bỏ đói cô đấy! Đi theo tôi lên đây!”


Gia Nhi không đối đáp, cô lẳng lặng nhìn má Lam, gật đầu chào nhẹ rồi vội vàng đi theo anh.


“Đây là phòng của con tôi. Tôi nghĩ cô cũng nên học cách làm mẹ đi!”


“Con anh? Anh có con à? Sao lúc đầu anh không nói tôi biết?”


“Sao? Bây giờ cô muốn bỏ cuộc à? Được thôi! Tôi sẽ tìm người khác vậy!”


“Khoan…khoan đã…Chỉ là…tôi không kịp chuẩn bị tinh thần thôi.”


“Cô muốn vào xem mặt nó không?”


“Ừm.”


Cao Nguyên mở cửa thật nhẹ, đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho Gia Nhi đi khe khẽ, tránh làm cô con gái bé bỏng thức giấc.


Gia Nhi bước đến bên cạnh chiếc nôi màu hồng nhỏ nhắn, quỳ xuống bên cạnh để nhìn rõ hơn gương mặt bầu bĩnh của thiên thần nhỏ.


“Trông giống anh như đúc nhỉ!”


“Hì, con tôi không giống tôi thì giống ai chứ!”


“Dễ thương quá! Bé tên gì vậy anh?”


“Cao Nguyên Dương!”


“Tên cũng đẹp thật!”


“Trông cô có vẻ thích con nít nhỉ?”


“Anh không hiểu cảm giác của tôi đâu.”


Cao Nguyên nhìn Gia Nhi, gương mặt nhìn nghiêng lúc này của cô cùng với giọng nói dịu dàng mà vài tiếng trước đây anh chưa từng nghe tựa như một làn nước trong vắt, thuần khiết, không chút tỳ vết. Ánh mắt cô nhìn đứa bé ấm áp đến nỗi anh ngỡ như cô thật sự là mẹ ruột của con mình. Cô gái này khiến anh nghĩ đến một ổ khóa bí ẩn không tìm được cách mở, hoặc có chăng anh chẳng phải là người nắm giữ chiếc chìa khóa ấy, mãi mãi không thể hiểu được những uẩn khúc trong lòng cô.


Hết chương 1.


Lần cập nhật cuối tháng 9 29, 3:03 pm bởi Tiểu Chi.
http://www.facebook.com/sally.fan.52090008
Ui đọc chương đầu đã thấy hấp dẫn rồi. Bạn ơi đăng tiếp nhé

Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhé! Mình sẽ cố gắng up nhanh nhanh ^^

http://www.facebook.com/sally.fan.52090008

ra nhanh nhanh nghen bạn. mình hóng từ hùi còn ở trang NTNH cũ kia ^_^

Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 4:17 am.