• Facebook
Đăng ký
Những truyện ngắn hay - Sẻ chia cảm xúc, trao gửi yêu thương - Ươm mầm tài năng cây bút trẻ!

Bước kế tiếp của hạnh phúc là bao xa?

Chương 12: Kí ức ngủ vùi


~~~~~~~~~~


“Đời người đôi khi thật mỏng manh…


một giây trước ta còn vui cười hớn hở, nửa giây sau có thể sẽ không còn nhìn thấy nhau nữa.


Có những niềm vui thoáng qua, có những hạnh phúc cô đọng, có đắng có cay, có ngọt có bùi, có đôi khi tưởng đã là hạnh phúc bất tận, nắm tay nhau đi đến cuối con đường, lại giật mình hoảng hốt, hóa ra… tất cả chỉ giống như một giấc mộng mà thôi.”


~~~~~~~~~~~~~


Ánh sáng mờ mờ trong căn phòng, tấm rèm cửa sổ khẽ lay động trước gió, để lọt qua vài tia nắng ấm áp của mặt trời báo hiệu cho tôi biết, bây giờ vẫn đang là ban ngày…


Khẽ nhắm mắt lại,tâm tình tôi sau giấc ngủ dài đầy mộng mị đã bình tĩnh lại ít nhiều, nhưng  tâm trí vẫn đang quay cuồng với hồi ức như những thước phim quay chậm của thời gian, lần lượt tái hiện một cách mạnh mẽ, những hình ảnh ấy, những con người ấy tưởng chừng đã mãi mãi chìm sâu trong tận cùng trái tim tôi…


Năm ấy, năm tôi mười sáu tuổi, tôi rời quê lên thành phố để học cấp ba, bất chấp lời phản đối của cha tôi và dì Lý, đơn giản họ không muốn trợ cấp một khoản tiền khá lớn cho tôi ăn học trên thành phố. Nhưng may thay, lúc đấy bà nội tôi có bán mảnh vườn phía sau nhà, dự trù sau này làm của hồi môn cho tôi lấy chồng, nay lại vì ước mơ học tập của tôi mà đành đoạn bán đi mảnh vườn cả một đời gìn giữ. Tôi thương nội tôi lắm, chỉ có bà là yêu thương tôi thôi!


Cuối tháng tám năm đó, bà nội dẫn tôi ra bến xe, bắt một chiếc xe lam rồi dẫn tôi lên phố thuê nhà, sau đó là đến trường đăng kí học. Bởi vì trường cấp ba tôi thi đỗ là một trường trọng điểm của thành phố nên việc tìm đường của bà cháu tôi tương đối dễ dàng. Có lẽ trong cuộc đời bạn, có lúc cũng sẽ giống như câu chuyện “Tái ông mất ngựa”, mất chính là có, có cũng chính là mất, không ai biết được chuyện tương lai cả.


Chính vào năm tôi vừa tròn mười sáu tuổi, tôi gặp lại mẹ - người đã bỏ rơi tôi từ lúc tôi chỉ mới sáu tuổi, mười năm không lẻ một ngày.


Có nằm mơ tôi cũng không bao giờ tưởng tượng được mẹ mình lại chính là cô hiệu trưởng đáng kính của trường Trung học Royal International – Trà Anh Tú nổi tiếng toàn thành phố Đ.


Câu chuyện sau đó thì có lẽ ai cũng sẽ nghĩ rằng, giống như những nhân vật bị bỏ rơi trong quá khứ, đột nhiên nhận lại cha mẹ thất lạc bao năm qua, à, tôi nhầm, đã bỏ rơi mình bao nhiêu năm qua, thì đương nhiên sẽ không thể chấp nhận được sự thật, trở mặt không nhận cha nhận mẹ, khiến cho người đó phải chịu nỗi đau giày vò có con mà không nhận được như bản thân mình bao nhiêu năm qua. Haha, xin thưa, nếu nghĩ như thế thì bạn đã nhầm. Tiểu thuyết chỉ đi lừa người mà thôi. Tôi đương nhiên hận mẹ, làm sao có thể không được cơ chứ? Bà đã bỏ đi, chỉ tùy tiện để lại duy nhất lời hứa quay lại tìm tôi khi có thể mà không hề biết rằng đứa con gái tội nghiệp của mình mỗi ngày lại chân đất, đầu đội nắng mỗi chiều đều lên đồi cát hôm ấy đứng chờ mẹ trở về trong suốt ba, bốn năm trời. Đến khi tuyệt vọng mới hiểu ra rằng, sự chờ đợi của mình sẽ chỉ là vô ích nếu người ra đi đã định trước sẽ không bao giờ trở về! Con người mà, đôi khi phải để bản thân lĩnh hội được tuyệt vọng, mới biết trưởng thành hơn, mới bớt đi những ảo tưởng không có thật. Cũng từ đó, bà đã biến tôi từ một cô bé biết nói biết cười biết đau biết giận, trở thành một đứa suốt ngày lủi thủi một mình, không hề tin tưởng bất kì một ai, ngoại trừ bà nội tôi và người bạn ấu thở luôn che chở bên tôi – Thư Linh.


Nhưng cũng chính vì hận bà cho nên tôi sẽ nhận bà, tôi sẽ không ngoảnh mặt quay lưng mà đi, đơn giản thôi, bạn sẽ chẳng thể làm gì nếu bạn không có gì cả, tôi lúc ấy chính là như thế! Để giữ lại mảnh vườn kỉ niệm cho bà nội, tôi chấp nhận ánh mắt đau khổ nhớ nhung của mẹ, chấp nhận vòng ôm thắm thiết của mẹ, những giọt nước mắt hối hận muộn màng của mẹ khi nhắc đến chuyện xưa.


Lẽ đương nhiên, tôi một phút từ vịt con xấu xí biến thành thiên nga, khoát lên mình cái mác là con gái cô hiệu trưởng, đi đi về về kẻ đón người đưa, cảm giác lúc đó cũng không hề tệ lắm, chỉ là giống như bản thân đang khoát lên một tấm áo choàng phủ đầy ánh hào quang lấp lánh, nhưng xét cho cùng, tôi lại thu mình trong chính ánh hào quang lấp lánh ấy, chỉ mở lòng những lúc bên Thư Linh và những chiều cuối tuần ngồi xe trở về thăm nội.


Mùa đông năm lớp mười, trong thư viện trường, đó là lần đầu tiên tôi gặp Tinh Vũ – chàng trai tựa thiên sứ trên trời đã mang đến ánh sáng trong kí ức quá mức tối tăm của tôi.


Tinh Vũ hơn tôi hai tuổi, là học sinh lớp mười hai, dáng người cao, khuôn mặt đẹp trai lại mang chút hiền lành thư sinh như những anh chàng Hàn Quốc thường chiếu trên TV, lúc nào cũng quần xanh, áo sơ mi trắng, kính cận trông vô cùng tri thức. Buổi chiều hôm đó, một con bé chưa bao giờ biết thế nào là cảm giác rung động trước người khác phái, lần đầu tiên đã nhìn chằm chằm vào chàng trai lạ mặt không quen biết, đến nỗi khi anh quay lại, liền bắt quả tang tại trận ánh mắt si mê thèm thuồng đến cực độ của tôi. Nhất thời, mặt tôi như có trăm ngàn con kiến đang bò trên ấy, mà chúng dường như đã chích cái mặt tôi sưng vù vù lên rồi. Ngượng ngùng, tôi cúi đầu thấp đến nỗi mũi cũng đụng trúng gáy sách rồi, không dám ngước mặt nhìn ai cả. Đúng lúc ấy, tôi bỗng nghe thấy tiếng cười nhẹ của anh, rồi sau đó là một bàn tay dịu dàng khẽ xoa xoa đầu tôi.


“Hì! Cô bé ngốc!”


Kể từ giây phút đó, chúng tôi quen nhau!


*************


Giống như trò đùa của số phận, nhà Tinh Vũ ở gần nhà mẹ tôi, à không, là nhà của chồng sau này của mẹ tôi – John Wilson. Ngày ngày được nhìn thấy anh khiến tâm hồn yêu đời của đứa con gái mười sáu tuổi như tôi bỗng chốc như được khai phá, tôi cũng thường mơ mộng về chàng hoàng tử cưỡi ngựa trắng đến tìm nàng công chúa, hoặc giả là mối tình của “anh hàng xóm nhà kế bên” với “cô bé dễ thương” nhà bên cạnh…


Tinh Vũ rất dịu dàng, anh và tôi có những chiều yên lặng trong thư viện đọc sách, cũng có những chiều anh đứng dưới gốc bàng già trước cổng trường đợi tôi tan học, rồi cùng đèo nhau về nhà, có những buổi sáng tôi mua sữa đậu nành cho anh, cũng có những ngày trời nóng bức cùng nhau ra bờ hồ ngắm hoàng hôn,… Tình cảm đơn sơ của tuổi mới lớn ấy cứ lớn dần theo năm tháng, dường như đã trở thành một thói quen không thể thiếu trong cuộc đời tôi, mỗi ngày chỉ cần nghe được giọng nói của anh, tất cả quá khứ đã qua dường như không còn chút đau khổ hay oán hờn gì nữa…


Tinh Vũ cũng giống như tôi, anh từ khi sinh ra đã không có cha, chỉ có mẹ và dượng với một cô em gái cùng cha khác mẹ có quan hệ không mấy tốt đẹp với anh, còn tôi thì chỉ có cha và dì. Một kẻ thiếu cha, một kẻ thiếu mẹ, hai tâm hồn đồng điệu cùng dắt nhau đi qua những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất của đời người. Chỉ là tôi may mắn hơn anh, tôi đã nhận lại được mẹ, cũng chính bởi vậy mà tôi hết sức trân trọng tình cảm ấy, buông bỏ tất cả đau đớn trong lòng, thẳng thắng bộc lộ cảm xúc trước mẹ…


Những tưởng kể từ đây, số phận tôi đã sang trang, cuộc đời đã không còn gì để nuối tiếc nữa, cứ mãi yên bình mà trôi qua như vậy, e cũng đã quá đủ đối với tôi rồi. Thế nhưng cuộc đời không như mong muốn, ông trời vốn thích trêu ngươi đùa giỡn con người, mà tôi chính là con rối thích hợp nhất trong tay ông ấy!!!


Mùa hè năm thứ hai, nghĩa là năm tôi học mười một, Tinh Vũ học Đại học Bách Khoa thành phố Đ. Từ trường tôi đến trường anh chỉ cách nhau khoảng mười lăm phút ngồi xe buýt thôi, vì thế cứ cuối tuần là tôi lại đến thăm anh, cũng mang theo đồ đạc, bánh trái bà tôi gửi, một chút đồ gì đấy mà mẹ anh căn dặn nhờ tôi chuyển cho anh. Bởi không khí trong gia đình không tốt, vì thế dù nhà vốn trong nội thành nhưng Tinh Vũ vẫn đăng kí ở Kí túc xá sinh viên, nội trú trong trường để tránh việc trở về nhà đụng độ bố dượng và cô em gái khác cha kiêu kì, quả thật là tôi chưa bao giờ gặp qua cô ấy kể từ khi đến đây ở. Nghe đồn, cô ấy là diễn viên múa ba lê chuyên nghiệp được đào tạo tại trường Nghệ thuật, quả thực rất giỏi!


Tinh Vũ theo thường lệ đón tôi ở cổng trường phía Đông, sau đó dắt tôi lên phòng anh ở tầng hai. Cùng chung kí túc với anh còn có ba người nữa, đều là người Bắc – hai Quảng Bình, một Thanh Hóa. Lúc đầu gặp ba anh ấy tôi cũng ngại ngùng lắm, nhưng sau này hiểu được cách sống sinh viên cảu các anh mới biết được, đối với môi trường toàn là “ngỗng đực” với “gà trống” như thế này mà đột nhiên nhảy ra một “bé thỏ”, bảo người ta nhịn không trêu chọc quả là một việc ác độc nhất trong lịch sử loài người!!!


"Anh, cái này là của bà gửi anh…"


"Cái gì đấy? Đừng nói lại là bánh bao bà tự làm đấy nhé!!!!"


Tinh Vũ ghé mắt lại nhìn thứ đang cầm trong tay tôi, ngửi ngửi hít hít vài hơi, rồi với tay túm lấy.


"Cha cha!!! Là bánh nếp nha, nội quả là thương anh nhất!!!"


"Anh đi mà nịnh nội ấy, nói với em cũng bằng không thôi!"


Tôi bĩu môi nhìn gương mặt “thấy ăn sáng mắt” của anh và “đồng bọn”.


"Ây da!!! Em nói thế là không hiểu gì về “nếp sống” sinh viên bọn anh zồi. “Một miếng khi đói bằng một gói khi no” mà lị, không nịnh sau này có mà hốt đất ăn hả em??? Ke ke"


Đây là giọng nói thánh thót của anh Chí Bình, còn hai anh chàng kia thì ngẩng cũng chả thèm ngẩng đầu lên, cứ cắm cúi vào mấy miếng bánh nếp, ăn không khác gì nạn đói năm 1945!!!


"Anh, còn cái này là của cô gửi, cô bảo anh đọc cái này xong thì trở về gấp có việc… Em.. không tiện từ chối!!!"


Tôi e ngại đưa cái phong bì cho anh, phía trong rất dày, giống như là có giấy tờ và ảnh hay gì gì đó, đại loại là có việc gì đó vô cùng quan trọng sẽ xảy ra.


"Không sao, đưa cho anh!"


Tinh Vũ mặt không chút cảm xúc nào, với tay lấy phong bì trong tay tôi, nhét vội iếng bánh nếp vào miểng ồi quay đầu sang góc giường bên kia gỡ ra xem. Tôi cũng tò mò nhưng ngại xen vào việc riêng nhà anh, nên chỉ dám đứng từ xa mà nhìn.


"Nội khi nào lên chơi nữa hả Hân?"


"Dạ?"


Đang mải dõi theo Tinh Vũ, đột nhiên nghe thấy người hỏi mình, tôi liền bị giật mình.


"Hô hô, hôm nào có bánh nữa em cứ đem vào đây cho các anh zai của em “tẩm bổ” trước mùa thi căng thẳng nhá cưng!!!"


Anh Đức Tuấn ngốn hết cả cái bánh nếp rồi cười xề xề nhìn tôi, trông rất ngố, nhịn không được tôi liền bật cười theo anh ấy, trong phút chốc quên bẵng mất việc phải nhìn theo Tinh Vũ.


"Hân! Em về trước đi!!!"


"Sao ạ?"


Tôi nghe thấy anh gọi, liền quay đầu lại nhìn, sắc mặt Tinh Vũ rất tái,giống như vừa trải qua chuyện kinh khủng gì đó.


"Anh sao.. vậy ạ? Anh không khỏe ạ?"


Tôi lo lắng chạy đến nắm lấy tay áo anh, khẽ đặt một tay lên trán anh, còn tay kia vội đưa lên trán mình để so sánh nhiệt độ.


"Không nóng?"


Tôi nghi ngờ nhìn anh. Tinh Vũ khẽ gạt tay tôi ra, bỗng nhiên nổi giận.


"Đã bảo em về đi mà!!!!"


"Ơ…."


"……."


"……"


"……"


Anh ấy nổi giận với tôi!!! Đây là lần đâu tiên trong suốt hai năm trời quen biết, lần đầu tiên anh quát mắng tôi to tiếng như vậy, bỗng chốc cảm giác chua xót ập tới, mũi cay nồng, hai tai cũng nóng bừng lên, tôi mím chặt môi để ngăn tiếng run rẩy từ miệng mình.


"Ớ hay, thằng này mày điên à?"


Anh Chí Bình bất bình lên tiếng thay tôi.


"Ôi dào, tụi tao ăn mấy chỗ bánh nếp này thì nhằm nhò gì, mày làm quái gì nổi nóng với bé Hân? Này, trả lại cho mày…."


Anh Cao Lâm nháy mắt với anh Đức Tuấn đứng kế bên, lượm lặt mấy cái còn sót lại trong túi tôi đưa ra trước mặt Tinh Vũ.


Sắc mặt anh quả thật rất tệ, mày cau chặt, môi cũng hơi tái, dường như có chút run rẩy mất khống chế, không hề giống bình thường, mà bộ dạng này cảu anh đây cũng là ần đầu tiên tôi thấy.


"Anh, có chuyện gì xảy ra rồi phải không? Anh…"


Tôi vội nắm tay anh lay mạnh, khẳng định là đã xảy ra chuyện, phong bì… đúng… chính là chiếc phong bì đó… Ý nghĩ ấy vừa xoẹt qua, tôi vội vã quay đầu chạy lại phía giường, chộp lấy cái phong bì đựng đầy giấy đó.


Nhưng tôi còn chưa kịp chạm vào chỗ phong bi đó, đã bị bàn tay mạnh mẽ của Tinh Vũ kéo mạnh, trong chốc lát khi tôi ngã xuống, đầu liền đạp mạnh vào song giường sắt. Sự việc xảy ra quá bất ngờ khiến ai nấy đều sửng sốt.


"Á…!!!!!"


"Trời ơi! Mày điên hả Vũ?"


"Trời đất quỷ thần ơi!!!!"


"Hân ơi!!!!"


"……."


"Không… em không sao!!!"


Tôi choáng váng định đứng dậy, lại ngã bệch xuống đất. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, tại sao Tinh Vũ lại kích động như thế chứ?


"Bọn mày đưa cô ấy về giúp tao, tao có chuyện phải đi ra ngoài!!!"


"Vũ!!!!"


Chưa kịp chờ phản ứng của mọi người, anh xoay người bước vội ra cửa, không quên mang theo tập phong bì kì lạ đó, bất chấp tiếng gọi với theo của tôi. Sau đó tôi được anh Chí Bình đưa về nhà bằng xe máy vì không thể chen chúc trên xe buýt giờ này được. Suốt cả quãng đường tôi suy nghĩ miên man về tập phong bì đó mà không hề biết rằng, đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Tinh Vũ….


Tối hôm đó, tôi nhìn thấy một vụ tai nạn thảm khốc ở ngoại ô thành phố, trên đường quốc lộ 60, ngã rẽ giao lộ Tôn Đức Thắng, cách làng Xuyên – quê tôi khoảng 15 cây số đang được phát trên TV. Khung cảnh rất hỗn loạn, xe cứu thương, cảnh sát giao thông, người bị nạn, người đi đường,…. Người dẫn chương trình cho biết, vụ tai nạn xảy ra vào lúc 15h30 chiều ngày hôm nay, nguyên nhân ban đầu được xác định là do tài xế xe khách ngủ gật, không kiểm soát được lao vào phía xe tải đối diện, chệch hướng đâm vào năm chiếc mô tô đang đi hướng ngược lại về phía làng Xuyên, nguyên nhân sâu xa sẽ được điều tra cụ thể hơn.


Tôi vốn không thích những cảnh máu me bê bếch, nhất là những vụ tai nạn giao thông thảm khốc, nhưng hôm nay không hiểu trời xui đất khiến thế nào, ánh mắt tôi cứ dính vào màn hình TV, đặc biệt là thân ảnh người bị nạn nằm trên lề đường kia. Người đó mang một chiếc áo màu xanh da trời giống hệt cái áo tôi đã mua tặng Tinh Vũ vào dịp sinh nhật lần thứ 19 của anh ấy, còn có cả đôi giày thể thao Adidas nữa,…


"Hân…. Con… con nghe.. gì chưa?"


"…… Gì vậy mẹ?"Tôi nghe tiếng mẹ gọi liền ngoảnh đầu lại nhìn bà. Gương mặt mẹ lúc này đang cực kì hoảng hốt. Bà hoảng hốt cái gì vậy?


"Tinh Vũ… thằng Vũ, nó…. Chiều nay nó đi ra ngoại ô…. Nó… con phải bình tĩnh nghe Hân…"


"Vâng, Vũ, anh ấy sao ạ? Lúc trưa con mới gặp anh ấy mà? Có phải mẹ lại cằn nhằn con cứ đi thăm anh ấy mà xao nhãng việc học không? Mẹ cứ yên tâm, con đảm bảo năm nay lại tiếp tục là học sinh giỏi, không để hiệu trưởng mất mặt đâu ạ!!!"


"Hân….."


"À, còn nữa, mẹ biết không, Vũ vừa mới giành được học bổng toàn phần đi Nhật một năm, hình như trao đổi sinh viên thì phải đó mẹ, cuối năm nay phải đi rồi. Anh ấy thật giỏi đúng không mẹ?"Tôi mỉm cười nhìn mẹ.


"Hân, con đừng như vậy! Bên nhà… người ta gọi điện thoại đến bảo mẹ…bảo mẹ… Tinh Vũ…. Uhm, Vũ.. nó xảy ra chuyện rồi, nghe nói đang cấp cứu, nhưng mà, tình hình có vẻ không khả quan cho lắm, dượng của nó nói, toàn bộ phần đầu và bụng đều bị tổn thương,…"


"Ai nói thế ạ??????"


Tôi đột nhiên thét lên, nhất thời cảm tưởng là ai đó đang ở trong cơ thể mình vậy, tai ù đi, tôi không muốn nghe thêm điều gì nữa.


"Hân ơi, huhu.. con nghe mẹ nói…. Hân, đừng có làm mẹ sợ con…."


Mẹ vội vã ôm chặt lấy tôi, ngăn hành động đang điên cuồng cào cấu chính mình của tôi… Làm sao tôi có thể tin được là anh kia chứ!!! Còn lâu!!! Chẳng phải anh đang nằm trên TV đó sao, láo toét, thế mà dám bảo anh đang ở trong bệnh viện….


Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt anh trên TV….


MÁU!!!! LÀ MÁU!!!!


“…………”


"Hân ơi, đừng làm mẹ sợ Hân ơi!!!!"


"…….."


__________________________________________


Nếu hôm đó tôi không đồng ý mang tập phong bì đó đến cho anh thì chuyện này có xảy ra không, có phải tôi vẫn đang vui vẻ hạnh phúc bên anh không?


Nếu hôm đó tôi bất chấp cơn choáng váng mà đuổi theo anh thì có phải anh sẽ không mãi mãi ra đi mà không quay đầu nhìn tôi lần cuối không?


Nếu hôm đó tôi bị bệnh không đến trường gặp anh, có phải tất cả mọi chuyện đều sẽ không xảy ra không?


Tất cả mọi việc đều là do tôi, đều là tại tôi mà ra…


***********


Năm tôi mười bảy tuổi, Tinh Vũ bỏ rơi tôi một mình giữa thế giới này, anh đi rồi cũng mang đi hết tất cả mọi niềm vui trong cuộc sống của tôi…. Nhưng suy cho cùng, chính những kỉ niệm của chúng tôi đã giúp tôi sống tiếp những ngày không có anh, bởi sâu thẳm trong tâm hồn mình tôi vẫn luôn nghĩ rằng… anh, chỉ là đi du học mà thôi, đến một lúc nào đó, mỏi mệt rồi anh sẽ quay về với tôi. Nhất định là như thế!!!


Mãi cho đến hè năm ấy, bà nội tôi ở quê đột ngột lên huyết áp cao nhưng không một ai phát hiện. Bà nội mất, toàn bộ thế giới của tôi chính thức bị sụp đổ hoàn toàn… Có lúc tôi nghĩ mình cũng nên được giải thoát….


Rất lâu rất lâu sau đó, khi đã tỉnh táo lại, tôi mới biết được bản thân mình lúc đó đã suy sụp đến mức nào, đã có lúc chán ghét cơ thẻ mình đến mức nào. Mẹ tôi đã bỏ hết tất cả công ăn việc làm, giao lại cho chú John quản lí, đưa tôi vào Sài Gòn điều trị tâm lí trong nửa năm sau đó…..


Cuộc đời đã có lúc những tưởng vậy là hết, sẽ kết thúc tất cả mọi chuyện, hoặc cứ bình yên không vị không sắc mà trôi qua….


 


 

Lần cập nhật cuối tháng 6 28, 12:08 am bởi CaChuaEp.
"我们是用泥土来造成的,死后就变成了泥土..."
...Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
...để một mai tôi về làm cát bụi...

Chương 13: Sự thật không ngờ tới (P1)


 


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


“Những vết thương lòng dù có được ngụy trang dưới bất kì hình thức nào, bằng một cách nào đó, trực tiếp hay gián tiếp đều sẽ bị chính hồi ức tự khoét sâu thêm, cho tới lúc chính bản thân người đó không thể thở nổi nữa, phải buông xuôi tất cả, chấp nhận đối diện với chính đau khổ đó, với chính vết thương nay đã không chỉ còn là mưng mủ…”


******************


Khi tôi hoàn toàn tỉnh táo, lúc đó cũng vừa hay chú Lưu điện thoại đến. Đại loại hỏi lí do vì sao tôi không đi làm, để trưởng phòng Đường phải cuống quýt, chạy lên tới phòng chú hỏi thăm. Tôi nghĩ, anh Đường này cũng quan tâm tới nhân viên thái quá đi, nếu phòng Chăm sóc khách hàng mỗi ngày đều có người nghỉ không phép như tôi, anh đều từ tầng ba lên tới tầng bảy hỏi lí do thì không biết đã làm mất bao nhiêu thời gian quý báu của công ty nữa. Tôi trả lời qua loa vài câu hỏi của chú, đại loại là vờ đau đầu, tối hôm qua lỡ uống quá nhiều café, xem tiểu thuyết ngôn tình trên mạng mãi đến rạng sáng nên sáng nay ngủ quên mất. Nói xong mới phát hiện, nói vậy thì khác gì tố cáo tôi là một đứa vô trách nhiệm, tùy tiện làm việc, tùy tiện nghỉ ngơi, không xem công ty ra gì, mà quan trọng hơn là không giữ lại tí mặt mũi nào cho chú Lư tại công ty cả. Haizzz…. Nhưng cũng may là chú chỉ cười ha hả, còn trêu tôi là con mèo lười biếng, căn dặn nghỉ ngơi cho cẩn thận rồi cúp máy.


Tiếng nói chuyện kết thúc nhường chỗ cho khoảng không gian yên tĩnh trong căn phòng. Tôi vén chăn màn cẩn thận, cảm thấy như mình vừa bước ra khỏi một cơn ác mông, cổ họng có cảm giác đắng ngắt, vội xuống nhà tìm một cốc nước ấm.


Nhà cửa vắng tanh, không hề thấy bóng dáng ai cả, Lâm Á và Vũ Quân dường như chỉ là hai nhân vật vừa mới xuất hiện trong cơn mơ của tôi, mà sự việc vừa mới xảy vào sáng nay cũng vậy. Cũng may, lúc này tôi cũng không muốn gặp mặt hai người họ, việc đó chỉ khiến tâm trạng tôi thêm nặng nê thôi. Nghĩ vậy, tôi liền vào bếp rót một cốc nước nóng, bỏ thêm hai thìa mật ong vào nữa, cách này vừa hiệu quả đối với đau rát cổ họng, lại vừa có thể giữ cho môi luôn được mềm. Liếc mắt nhìn sang bức tường trắng xóa lúc sáng Lâm Á đã tự làm bị thương mình, nơi ấy đã có một bức tranh tĩnh vật ngự trị, vừa vặn che lấp đi tất cả vết máu đáng sợ kia, cũng che chắn đi tất cả mọi chuyện ban sáng, kéo mọi việc lại nguyên vị trí ban đầu.


Sau khi hoàn thành đâu vào đấy, tôi liền bê cốc nước ra vườn, tranh thủ hít thở tí không khí trong lành…


“Em không biết chính mình đang nói cái gì đâu!”


Trong vườn hình như có bóng người, tiếng nói này là của Vũ Quân… Tôi cầm cốc nước bước khẽ đến sau khóm hồng, tâm trạng trong phút chốc bỗng vô cùng căng thẳng.


 Bọn họ là đang nói về chuyện gì? Liệu có liên quan đến tôi không?


“Đó vốn là sự thật, tin hay không thì tùy anh. Em không muốn vì chuyện này mà anh em bất hòa với nhau!”


Là Vũ Quân và Lâm Á!!!


Bọn họ đang ở trong nhà kính trong vườn, vài tia nắng mặt trời xuyên qua tấm kính dày phía trên, chen qua những chậu phong lan chiếu lên hai thân ảnh ấy, khiến cho tôi có cảm giác không chân thật, như một bức tranh về hai soái ca trong truyền thuyết, nhưng nội dung câu chuyện lại không hề êm đềm lãng mạn như trong tiểu thuyết…


“Tâm Hân nhất định không liên quan đến chuyện này!”


Nghe nhắc đến tên mình, tay tôi không tự giác được mà nắm chặt lấy cốc nước, tim cũng đập nhanh hơn bình thường. “Chuyện này” là  chuyện gì? Phải chăng chính là nguyên nhân khiến Lâm Á ghét tôi??? Chuyện sáng nay bỗng nhiên ồ ạt ùa về… Tinh Vũ!!! Chuyện này khẳng định có liên quan đến Tinh Vũ. Vậy thì…… hai người này cùng với anh ấy….. chẳng lẽ….


“Dù anh thừa nhận hay không thừa nhận thì Tinh Vũ sự thật là em trai anh, anh chẳng lẽ chỉ vì một đứa con gái mưu mô ác độc đó mà chối bỏ?”


Anh trai…. Em trai…..


“Soạt!”


Cốc nước trong tay tôi không tự chủ được rơi xuống đất, tôi cũng không ý thức được mà lùi về sau mấy bước… Đây là sự thật sao? Hai người… hai người là anh em???? Như vậy… giống nhau như vậy, lẽ nào là anh em sinh đôi???? Tôi bắt đầu hoang mang cực độ, vội ngẩng đầu nhìn về phía trước nhưng… Trước mắt tôi là khuôn mặt của hai người đàn ông, một lo lắng, một lạnh lùng, nhưng đều có một điểm chung là đang nhìn chằm chằm vào tôi không chớp, hai tay tôi bị nắm chặt lấy, ngăn việc tôi sắp bị ngã ngồi xuống đất…. Tôi ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào cánh tay đang đỡ tôi của Lâm Á…


“Hừm!!!”Thấy ánh mắt của tôi, Lâm Á hừ nhẹ, vội buông tay ra, quay đầu bước vào nhà kính.


Vũ Quân khuôn mặt lo lắng, khẽ kéo tay tôi lại, giữ cho dáng đứng của tôi không còn bị xiên xiên vẹo vẹo như lúc đầu, anh cúi xuống, nhẹ nhằng nhặt cái cốc bị rơi dưới đất lên.


“Em sao lại ra đây? Em vào trong đi!!”


“Quân, có chuyện gì mà em chưa biết phải không?” Khẳng định là có, chẳng qua tôi muốn nghe chính miệng anh thừa nhận mà thôi. Lời bọn họ khi nãy, tôi nghe không sót một từ!


“Không có gì!” Anh quay mặt đi không nhìn tôi.


“Sao lại không có gì? Chuyện hai người nói với nhau em nghe hết cả rồi, anh đừng giấu em!” Tôi vội kéo tay Vũ Quân, ngăn cản anh tìm cách thoái thác.


“Em… em đã nghe được cái gì rồi?” Một người luôn ăn ngay nói thẳng, trôi chảy lưu loát như anh trong phút chốc bỗng lắp bắp như vậy càng khiến mức độ nghi ngờ trong tôi tăng lên.


“Em nghe hết toàn bộ rồi! Nhưng em muốn chính miệng anh nói với em!” Tôi nghiêm nghị nhìn anh, buộc anh phải nói ra sự thật, chỉ có duy nhất cách này thôi, thế nhưng tôi lại quên mất một chuyện, Vũ Quân là một người cực kì cố chấp!


“Nếu em đã nghe thấy toàn bộ, lại còn muốn nghe thêm một lần nữa làm gì? Chả lẽ em nghe mà không có cảm giác gì sao?” Ánh mắt anh bỗng lạnh lùng nhìn tôi.


Trong nhất thời tôi cảm thấy tim mình đập mạnh, hít thở không thông, nói như vậy, thực sự đã có chuyện rất ghê gớm xảy ra, chỉ là con người này không hề muốn cho tôi biết. Tôi cắn chặt môi nhìn anh, anh cũng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy, không hề nhân nhượng. Qủa thật, trước cái nhìn của anh, tôi luôn luôn là kẻ thua cuộc. Nhưng ông bà ta có câu, “Thua keo này ta bày keo khác”, anh không trả lời đương nhiên tôi sẽ đi hỏi Lâm Á, sau chuyện sáng nay, tôi vốn chưa hề nghĩ đến nó sẽ liên quan đến Tinh Vũ, thế nhưng qua cú sốc ban sáng, tôi đã có thể bĩnh tĩnh mà đối mặt với tất cả mọi chuyện rồi.


Tôi lướt qua Vũ Quân, bước vào nhà kính, nơi Lâm Á đang đứng quay lưng về phía chúng tôi.


“Tâm Hân… “ Vũ Quân bất lực nhìn tôi bước về phía Lâm Á.


 Tính cách xưa nay của tôi vốn là vậy, đã khúc mắc chuyện gì tất sẽ điều tra cho rõ ngọn ngành, chẳng qua lúc ở bên anh, tôi lại cố ngụy trang thành một người khác, một người luôn răm rắp nghe theo lời anh, bởi vì khi đó, tôi cực kì trân trọng đoạn tình cảm kia, đã coi anh như cả thế giới của mình. Còn bây giờ, đương nhiên tình cảm đối với anh tôi không thể nào chối bỏ được, thế nhưng vết thương lòng anh đã gây ra cho tôi, có cố gắng đến đâu tôi cũng không thể quên được, nó như một vết thương, tuy đã lành nhưng sẹo vẫn còn hoằn sâu.


Nhà kính này do một tay Lâm Á thiết kế, bên trên là một loại dây leo không hoa xanh biếc, điều đặc biệt là rễ của nó mọc ra từ những phiến lá rủ xuống dưới, giống như những bức màn che tự nhiên che mát hai mái hiên. Bên trong là các chậu hoa đủ màu sắc, trên chiếc bàn đá đặt giữa bàn còn điểm thêm một chậu xương rồng nhỏ. Tất cả dường như rất hài hòa với thiên nhiên, thanh lọc không khí nóng bức của mùa hè, chỉ duy nhất một điều không phù hợp đó là, không khí căng thẳng giữa ba người chúng tôi.


Lâm Á dường như đoán biết được Vũ Quân sẽ tuyệt nhiên không hé miệng với tôi, dáng vẻ của cậu ta cực kì ung dung, hai tay đút vào chiếc quần kaki chỉ dài đến mắt cá chân, trên môi lại nở nụ cười khinh thường cố hữu.


Tôi mím chặt môi cố ngăn dòng cảm xúc hỗn loạn, sẵn sàng nghênh đón ánh mắt đầy chế giễu của cậu ta.


“Cậu, Tinh Vũ và cả Vũ Quân nữa, ba người các người rốt cuộc là có quan hệ gì?”


Đây chính là câu hỏi day dứt nhất trong lòng tôi, tôi vừa muốn biết sự thật, nhưng ở nơi sâu thẳm nào đó trong lòng mình, vẫn mong mọi chuyện sẽ không như mình nghĩ. Bởi lẽ như thế, mối quan hệ phức tạp giữa chúng tôi phải làm như thế nào đây? Rốt cuộc tôi phải đối mặt với Vũ Quân như thế nào đây?


“Cô muốn biết?” Lâm Á nhàn nhã ngồi xuống ghế đá, thong thả rót một cốc nước đưa lên miệng nhấp.


“Đúng vậy, hôm nay xin cậu hãy nói rõ tất cả cho tôi biết đi!!!”


“À.. cũng được thôi, nhưng mà… cô sẽ không có bộ dạng như lúc sáng nữa đấy chứ?”


“Sẽ không… lúc sáng chỉ là…. Cậu yên tâm, tôi bây giờ đang rất bình tĩnh, sẵn sàng nghe tất cả những điều cậu nói. Tôi chỉ muốn biết sự thật, muốn biết lí do mà cậu căm ghét tôi như vậy!”


Tôi nhìn thẳng vào cậu ta với thái độ vô cùng kiên định, bây giờ dù trời có sập xuống đây, tôi cũng quyết phải biết tất cả mọi chuyện. Mà Vũ Quân đang đứng cạnh tôi, dường như còn căng thẳng hơn tôi, bằng chứng là tay anh đang nắm chặt lấy tay tôi, còn khuôn mặt lại giữ nguyên vẻ thản nhiên lạnh lùng vốn có. Haizzz… con người đôi khi thật kì lạ, cứ cố chấp mang lên mình một chiếc mặt nạ, cho dù người khác đã sớm biết bộ mặt thật đằng sau chiếc mặt nạ đó là gì, bọn họ cũng không chịu buông bỏ. Nếu đã chia tay từ năm năm trước, bây giờ gặp lại anh lại còn bày ra bộ dạng yêu thương che chở như thế này làm gì nữa. Phải hay không cũng có liên quan đến Tinh Vũ?


“E hèm! Cô rốt cuộc có muốn biết hay không?”


“Đương nhiên rồi!” Tôi gật đầu xác nhận nhanh chóng.


“Em ngồi xuống trước đi, chuyện này rất dài dòng!” Là Vũ Quân nói. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo đến cái ghế đối diện với Lâm Á, mà cậu ta còn đưa tay làm ra vẻ mời khách với tôi.


Hôm nay,điều tôi còn chưa biết về cái quá khứ mà tôi luôn cố né tránh kia sẽ được lột trần hoàn toàn. Chỉ là tôi không thể nào ngờ được, đằng sau đó lại là cả một câu chuyện ngay cả nghĩ qua tôi cũng chưa từng nghĩ tới….

"我们是用泥土来造成的,死后就变成了泥土..."
...Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
...để một mai tôi về làm cát bụi...

Chương 13 (P2)


 


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Khẽ nhấp thêm một ngụm nước, Lâm Á nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt lạnh lùng cực kì đáng sợ, hoàn toàn không hề hợp với nụ cười tươi tắn trên môi. Cậu ta chậm rãi nói, càng nói nét mặt lại càng âm trầm hơn.


“Đầu tiên tôi xin xác nhận điều nghi ngờ của cô lúc nãy là hoàn toàn chính xác, tôi, Tinh Vũ và Vũ Quân là anh em! Cha tôi là em trai của cha hai anh ấy, mà Tinh Vũ và Vũ Quân còn là anh em sinh đôi!!! Cô không cảm thấy họ giống nhau sao???”


“Đùng!” Có một tiếng nổ vang trong đầu tôi, điều tôi nghi ngờ hoàn toàn là sự thật. Bọn họ đúng là có quan hệ với nhau, mà còn là anh em nữa chứ!!! Tôi mở to mắt, hoàn toàn không thể tiêu hóa nổi sự thật này, khẽ đưa mắt liếc nhìn Vũ Quân, tôi bắt gặp cái cúi đầu đầy trầm tư của anh. Không thể nào!


“Nhưng… Tinh Vũ từ nhỏ đã sống với mẹ,cha dượng và một cô em gái, nếu ba người là anh em của nhau, vì sao tôi chưa bao giờ nghe anh ấy nhắc đến hai người? Còn nữa, Vũ Quân..” Tôi quay người sang nhìn anh, ánh mắt gần như là van xin anh, van xin anh nói cho tôi biết đó không phải là sự thật.


“…. Anh cũng chưa bao giờ nói cho em biết anh còn có một người em sinh đôi!”


Ánh mắt Vũ Quân khi nghe những lời này của tôi đột nhiên tối sầm lại, môi anh mím chặt, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên gối, dường như anh đang cố gắng kìm chế chính mình.


“Đó là bởi vì khi quen với cô, anh ấy không hề biết mình còn có một đứa em trai sinh đôi nữa!”


“……….”


Đầu óc tôi lúc này đang cực kì bấn loạn, vội vàng nắm chặt tay Vũ Quân, tôi muốn nghe anh xác nhận một lần, tôi muốn được nghe chính miệng anh xác nhận chuyện hoang đường này.


Anh ngước mắt nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên để lộ một nụ cười chua xót khiến trái tim tôi trong giây phút đó bỗng bị xiết chặt lại. Anh khẽ vuốt tóc tôi, sự đau khổ và khó nói hiện rõ trong ánh mắt anh.


“Quân! Không phải đúng không? Tunh Vũ không phải là em trai anh, đúng không?”


“……..” Anh vẫn im lặng.


“Haizz.. dù sao thì trước sau gì cô ta cũng biết, anh nói ra đi… vả lại, cô không có mắt nhìn người sao? Rõ ràng hai người là sinh đôi, làm sao lại không giống nhau được chứ? Cô hẳn là nên thấy thú vị vì đã chơi đùa cùng hai an hem sinh đôi mới đúng chứ??? Ha ha!!!”


“Chơi đùa”???? Tôi phóng tầm mắt đầy căm phẫn nhìn về phía Lâm Á. Cậu ta thì biết cái gì chứ? Cậu ta nghĩ mình là ai chứ?


“Lâm Á, đủ rồi!!! Anh sẽ nói với cô ấy, em đừng gây chuyện nữa. Anh đã nói với em biết bao nhiêu lần nữa em mới chịu tin đây? Tâm Hân quả thật không hề biết gì về chuyện đó cả!!!”


“Hừ!!!” Lâm Á hừ mạnh, quay đầu đi không thèm nhìn chúng tôi nữa, bước thẳng vào trong nhà.


“Hân, anh và Tinh Vũ, quả thật là anh em!!!” Vũ Quân thở dài khẽ nói. Cánh tay anh đang vươn về phía tôi bất giác dừng lại giữa không trung, bởi vì, tôi không biết từ khi nào mình đã lùi hẳn về phía sau. Tôi chưa bao giờ nghĩ qua chuyện này, chưa bao giờ đặt ra giả thiết hoang tưởng này, cho dù hai người có giống nhau tới mức nào đi nữa.


“Em không tin!!! Vũ họ Đỗ, còn anh họ Trịnh, hai người không thể là anh em sinh đôi được!!!”


“Vũ theo mẹ, còn anh theo cha…” Anh ngừng lại một giây rồi tiếp,  “.. cha mẹ bọn anh ly hôn sau khi anh và Vũ mới chỉ một tuổi….”


“Anh.. tại sao ngay lúc đầu anh không cho em biết..”


“Em còn nhớ đêm Noel năm năm trước không? Đó là ngày anh biết được sự thật này!!!” Anh nở nụ cười khổ sở nhìn tôi.


“Sự thật?”


“Đúng thế, anh biết được rằng, người bạn trai trước kia của em là Tinh Vũ!!!”


“Vì thế mà anh chia tay em? Vì thế mà anh cố tình qua lại với nhiều cô gái khác sao?”


“… đúng thế!”


“Vì sao? Chỉ vì hai người là anh em sao? Anh ghen tị với một người đã mất sao? Trịnh Vũ Quân, anh lẽ nào lại là con người như thế?”


Hai mắt tôi đỏ hoe nhìn chằm chằm vào anh, không thể tin được những gì mình nghe thấy. Năm năm trước tôi cũng đã hỏi anh lí do tại sao, anh chỉ thản nhiên nói không còn yêu, thì nên mỗi người mỗi ngả. Thế nhưng bây giờ, sự thật này còn khiến tôi khó lòng mà chấp nhận hơn cả câu nói phũ phàng kia. Thà rằng cứ để tôi tin rằng, duyên phận của chúng tôi đã kết thúc!


“Lúc đó, anh vẫn chưa biết được chuyện Tinh Vũ đã mất! Anh vẫn nghĩ rằng, nó còn sống..”


“……..”


“Anh thừa nhận lúc đó anh có ghen tị, nhưng anh vẫn yêu em, vẫn coi như không có chuyện gì, bởi anh rất tin vào em…Chỉ là, Hân…chỉ có một điều mà anh không thể nào chịu đựng nổi, không thể nào đứng cạnh bên em mà không cảm thấy đau khổ, dằn vặt trong lòng…  Đó chính là ánh mắt của em khi nhìn anh, giống như là đang nhìn về một ai khác đó, chứ không phải là người đang đứng trước em đây là anh! Lúc đầu anh còn tự lừa mình dối người rằng mình đã nghĩ quá nhiều… Nhưng từ khi phát hiện ra sự thật đó, em có biết rằng, để đưa ra lời nói phũ phàng đó anh đã đau đớn biết bao nhiêu không?”


“…. Em.. thật sự không phải như thế!!!” Lời phản bác yếu ớt của tôi dường như càng khiến anh đau khổ hơn, ánh mắt anh lộ ra tia đau đớn không nói thành lời. Tôi vội vã cúi gằm đầu xuống, lảng tránh cái nhìn đầy trách móc đó. Tôi làm sao có thể phủ nhận được khi chính mình lúc đầu đã từng xem anh là Tinh Vũ, nhưng nếu anh chịu quay đầu lại nhìn tôi một lần, làm sao không phát hiện ra được, người mà tôi yêu chính là Vũ Quân anh chứ không phải là một ai khác thay thế? Rốt cuộc lúc đó anh có yêu tôi hay không tôi cũng không dám chắc, khi có ai đó hỏi chúng tôi có phải đang yêu nhau không, anh làm sao biết được tôi đã tự ti như thế nào?


“Em có thể giả dối hơn một chút nữa được không? Không cần phải thành thực đến mức ấy!”


“Quân… “


“Hân! Em thật sự không biết được rằng anh lúc đó đã nhìn thấy gì dưới gối ngủ trong phòng em đâu?”


Gối ngủ… Tôi giật mình thảng thốt nhìn anh. Dưới gối ngủ là bức ảnh tôi chụp cho Vũ năm anh đỗ vào đại học. Mà Vũ Quân vào phòng tôi khi nào, làm sao thấy được tấm ảnh ấy?


Như nhìn thấu được nghi vấn trong lòng tôi, anh khẽ mỉm cười chua xót, rồi nhanh chóng dịch chuyển ánh mắt mình về phía bãi cỏ xa xa…


“Em không nhớ lần em đi cắm trại ở Suối Hoa, em quên mang theo thuốc chống nắng và chống muỗi sao? Anh đã tới nhà em… Anh ước gì hôm ấy, anh để cho Thư Linh một mình vào phòng em!!!”


Còn nhớ lúc đó là học kì hai của năm nhất, đó là thời gian sau ba tháng tôi miệt mài theo đuổi Vũ Quân, cuối cùng cũng nhận được lời nói “cho phép” của anh. Đúng, chính xác là không hề có bất cứ một ngôn từ hoa mĩ nào anh dùng để đáp trả lại tình cảm của một cô gái đã kiên trì theo đuôi anh trong ba tháng trời ròng rã. Mà chuyện tôi quên mang kem chống nắng, chống muỗi lúc đó lại là cố ý để anh biết, để anh đèo Thư Linh trở về lấy giúp tôi. Chỉ là không ngờ chuyện lại diễn biến theo hướng này…


“Em có biết anh đã nghĩ như thế nào không? Một người con gái có thể yêu một người con trai tới mức nào mới có thể để ảnh anh ta dưới gối, mỗi ngày thưc dậy hay sau khi đi ngủ đều có thể nhìn thấy anh ta? Lúc đó, anh còn ngu ngốc tưởng mình là người trong bức ảnh đó, nhưng mà.. anh từ trước đến nay đều không thích màu xanh lam, cái áo đó… chưa bao giờ anh nhìn thấy…”


“Tại sao lúc đó anh không hỏi em? Tại sao lại cứ giữ trong lòng không chịu nói ra?”


Tôi uất ức nhìn anh. Anh chỉ nhìn một mặt của vấn đề rồi vội vàng kết tội tôi, sao anh không thử giải bày lòng mình, nếu vậy chúng tôi đã chẳng có kết cục như hôm nay!


“Khi nói ra lời chia tay với em, đó là lúc anh chịu rất nhiều đả kích… phát hiện ra sự thật mình còn có một người mẹ và một đứa em trai song sinh, còn phát hiện ra người bạn trai cũ của bạn gái mình lại chính là em trai mình, quan trọng hơn cả, em còn luôn xem anh là cậu ấy… Em có thể dùng lời nói lừa gạt anh, nhưng em biết không, ánh mắt em không hề biết nói dối!!!”


“Anh nói lúc đó anh cũng yêu em?” Tôi ngạc nhiên nhìn anh.


“Hoàng Tâm Hân!!! Em nghĩ anh sẽ bỏ phí thời gian của mình cho một cô gái mà mình không thích ư?” Lời nói của anh đã hàm chứa sự tức giận.


“Nhưng.. anh lúc ấy ngay cả một câu nói dịu dàng cũng không dành cho em. Anh trách em vẫn còn nhớ đến Vũ… Đúng vậy, là em vẫn nhớ đến anh ấy, làm sao em có thể quên một người con trai luôn đối xử tốt với em mà đem lòng yêu anh cơ chứ??? Anh thử nhớ lại xem, anh đã từng nói yêu em chưa, trong khi em – một đứa con gái sẵn sàng vứt bỏ hết tự trọng để theo đuổi tình yêu của mình, đổi lại được điều gì? Phải chăng là sự lạnh lùng, thờ ơ của anh. Cho dù anh sau đó đã chấp nhận em thì đã sao? Em luôn luôn là người đứng phía sau anh, ngay cả khi bạn học có hỏi hai chúng ta có phải là đang yêu nhau không, em cũng không có đủ tự tin để trả lời. Trịnh Vũ Quân, anh nói xem, anh đã cho em những gì ngoài sự chờ đợi???”


Anh ngồi bất động nhìn tôi, có lẽ anh không ngờ là tôi lại kích động nói ra những lời như thế. Tôi cũng đã mệt mỏi lắm rồi, cũng không muốn đào sâu cuốc bới lại chuyện ngày xưa, điều tôi muốn biết cũng đã được biết. Bọn họ là an hem, ha… tôi thế mà lại đi yêu cả hai an hem cơ đấy! Thật nực cười biết bao!!!


“Hân… anh.. xin lỗi !!!”


“Đừng.. Vũ Quân, anh đừng nói lời xin lỗi làm gì. Mọi chuyện đã kết thúc rồi, em cũng đã có cuộc sống mới của mình, không can hệ gì tới ai nữa. Chuyện anh và…. Thôi, bỏ đi.. anh bây giờ cũng đừng nên cảm thấy có lỗi với em. Yêu và không yêu, hai việc này là lẽ tự nhiên, đừng nên tự trách!!!”


“Em không hiểu… Hân, em không biết sau khi bình tĩnh lại, anh đã đi tìm em, nhưng… tất cả đã quá muộn, Thư Linh nói.. em đã đi du học rồi… Thế đấy, ngay cả cơ hội níu kéo em cũng không cho anh mà đã vội vàng đi. Bao nhiêu năm qua, anh sống như thế nào em biết không?”


“……….”


“…………”


Chúng tôi rơi vào trầm mặc rất  lâu, cũng không ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của hồi ức này. Mãi cho đến khi tôi nghe thấy giọng hừ mũi sắc lạnh vang lên. Qủa nhiên, là Lâm Á!


Mãi chìm trong mớ hồi ức hỗn loạn về đoạn tình cảm xưa kia với Vũ Quân, tôi đã quên khuấy mất Lâm Á và nỗi hận không thể ném tôi ra Đại Tây Dương cho cá mập ăn cảu cậu ta.


“Tôi nghĩ chuyện này chỉ liên quan đến ba người chúng tôi, còn cậu, Lâm Á… từ trước tới lúc bước xuống sân bay thành phố này, tôi chưa bao giờ gặp qua cậu!!! Cho nên, cậu chẳng có lí do gì mà đem lòng ghét bỏ tôi!” Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta, âm điệu cũng theo đó àm cao lên vài phần.


“Ha.. nói hay nhỉ? Không liên quan đến tôi? Lần đầu tiên gặp mặt sao?” Cậu ta khoanh tay nhìn chằm chằm vào tôi, dường như hận không thể tới lắc hai vai tôi cho tới khi nó rời khỏi thân.


“Cậu có ý gì?”


“Lâm Á, em còn muốn nói gì nữa, anh đã nói hết cho cô ấy rồi!”


“Nói hết sao? Thật không? Vũ Quân, anh không dám nói rõ chuyện Tinh Vũ chết là vì sao ư?” Lâm Á bỗng gào lên, nắm tay siết chặt, lộ cả đường gân xanh trên đấy. Dường như chỉ cần Vũ Quân nói một tiếng “không dám” là liền xông vào sống chết với anh ấy.


“Anh nói rồi, chuyện đó không liên quan đến Tâm Hân! Em cũng không có bằng chứng gì để buộc tội cô ấy!!” Vũ Quân đột nhiên đứng dậy chắn trước mặt tôi, ngăn ánh nhìn đầy khiêu khích cảu Lâm Á lại.


“Dù không trực tiếp nhưng cô ta chính là thủ phạm gián tiếp gây ra cái chết của anh ấy!”


“Em…”


“Cậu nói như vậy là sao?” Tôi không chờ Vũ Quân nói hết câu đã chen ngang vào, thay vì để sự tò mò nhấn chết tôi, tôi thà dũng cảm đối mặt, dù đúng dù sai tôi cũng phải biết rõ chân tướng. Hóa ra việc này không chỉ đơn giản là liên quan đến ba người bọn tôi!!!


“Cô không biết Trúc Quỳnh sao? Cô chưa từng nghe qua cái tên đó sao?” Giọng nói của Lâm Á như được truyền đến từ một nơi lạnh lẽo nào đó, phút chốc bầu không khí dường như đã tụt xuống còn âm độ.


Trúc Quỳnh! Trúc Quỳnh! …. Làm sao tôi có thể không biết đến cái tên ấy được, cô sống bên cạnh nhà mẹ tôi và Tinh Vũ, cũng là người bạn thân thiết nhất của anh ấy. Trúc Quỳnh là cô gái xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp, chỉ là hồng nhan bạc mệnh, tôi chỉ được nói chuyện với cô một lần trong dịp sinh nhật của Tinh Vũ. Nghe nói, trong đêm đó cô đã mất tích, còn chuyện sau đó như thế nào, mỗi lần tôi muốn hỏi đều bị Tinh Vũ lảng tránh đi, qua nhiều lần như vậy, câu chuyện của chúng cũng không còn nhắc đến tên người con gái đấy.


“Nghĩ ra chưa? Đừng nói với tôi là cô không biết cô ấy!!!”


“Cậu và Trúc Quỳnh có quan hệ gì? Chẳng lẽ…” Tôi nghi hoặc nhìn cậu ta.


“Tôi là bạn thân của Trúc Quỳnh! Không những thế, tôi còn là bạn của Tinh Vũ trước khi biết được chúng tôi là anh em với nhau.”


Tôi kinh hoàng mở to mắt nhìn cậu ta.


“Hơn nữa, trong buổi tiệc sinh nhật lần thứ mười chín của Tinh Vũ, tôi cũng đã gặp cô. Đáng tiếc cô không hề nhớ!”


“Như vậy thì sao? Chuyện này có liên quan gì tới cái chết của Tinh Vũ sao?”


“Cô bắt đầu hỏi đúng trọng tâm vấn đề rồi đấy!”


“……………”


“Cô biết khi tôi hay tin anh ấy mất tại bệnh viện Trung Ương, lúc chạy đến món đồ duy nhất người ta tìm thấy tại hiện trường vụ tai nạn mà anh ấy một mực nắm chặt là gì không? Cô đoán xem!!!”


Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta. Muốn tôi nói gì đây, lúc đó tôi còn không tin Tinh Vũ đã mất, làm sao tôi biết được anh ấy còn giữ chặt món đồ gì. Đến lúc an tang anh ấy tại nhà riêng, tôi còn không dám bước qua nơi đáng sợ ấy. Ngày hôm đó cho tới khi tôi rời khỏi thành phố Đ, một nén nhang, một vòng hoa tôi cũng chưa hề đặt lên mộ anh ấy. Bởi cảm giác lo sợ, cảm giác mất mát nếu nhìn thấy anh ấy nằm đó chắn chắn sẽ khiến tôi điên cuồng mà nhớ lại quá khứ, nhớ lại khoảng thời gian tối tăm năm mười bảy tuổi.


“Một tập phong bì!!!”


Lời nói của Lâm Á đánh tôi bay trở về quá khứ, quay ngược thời gian trở về buổi trưa tôi đến tìm Tinh Vũ…. Đúng, là tập phong bì đó!!!! Tôi kích động đứng bật dậy, nhìn thẳng vào cậu ta.


“Cậu… làm sao cậu biết tập phong bì đó? Trong đó có những gì?”


“Đương nhiên, trước lúc anh ấy mất, còn căn dặn dì Vy đưa cho tôi. Tập phong bì đó và cô chính là nguyên nhân gián tiếp gây ra cái chết thảm thương của Tinh vũ!!!!”


“Không!!!” Tôi ôm chặt hai tai không muốn nghe lời buộc tội nặng nề của cậu ta. Tôi đã tự dằn vặt biết bao năm qua, rằng nếu tôi không đem cái phong bì xui xẻo kia tới thì mọi chuyện cũng đã không xảy ra với Tinh Vũ!


“Em đừng hồ đồ! Lâm Á, dừng lại ngay… Nếu em còn dùng giọng điệu đó buộc tội cô ấy, anh sẽ không để yên cho em đâu!!!!” Vũ Quân giọng điệu sắc bén, lạnh lùng mà nghiêm nghị nhìn Lâm Á. Hai tay anh ôm choàng lấy tôi, khẽ vỗ vỗ trấn an. Tôi mặc dù là tự trách chính mình, nhưng dù sao cũng  không thể chịu nổi lời buộc tội thẳng thừng từ miệng người khác.


Con người chẳng phải vẫn luôn như vậy sao, thường sẽ dễ dàng tha thứ cho lỗi lầm của mình, nhưng lại có cái nhìn khắc khe và ích kỉ đối với sai lầm của người khác!


“Chưa đâu, tôi còn muốn cô ta đau khổ hơn nữa kia… nhưng dù sao, biết được sự thật, hoặc là cô ta chỉ đang diễn trò cho chúng ta xem, giống như năm xưa đã diễn trò lừa gạt Tinh Vũ vậy đó!”


“Lâm Á!” Vũ Quân gằn giọng cảnh cáo cậu ta.


“Dù hôm nay anh có đánh chết em, em cũng phải nói ra!”, nói xong cậu ta quay sang tôi cười lạnh lùng, “Hoàng Tâm Hân, cô không biết cha cô ba năm trước đã bị kết án rồi sao?”


Tôi ngẩng mạnh đầu nhìn cậu ta. Cậu ta nói cái gì? Kết án?


“Cái.. cái gì???”


“Tội danh bắt cóc, hãm hiếp và giết người!!!” Nói tới đây, ánh mắt Lâm Á rực lên tia căm hờn, giống như muốn xé xác kẻ nào dám tới gần cậu ta.


“Bắt cóc, hãm… hãm hiếp???? Còn.. co.. còn.. giết người????” Tôi lảo đảo đứng không còn vững nữa, mọi sức lực trong cơ thể dường như bị rút cạn kiệt chỉ vì những lời này của cậu ta.


“Ha ha.. sao? Bất ngờ sao? Chẳng phải đây là kết quả cô đã biết từ trước sao? Còn lên kế hoạch chạy tội cho cha mình. Qủa thật, lúc đấy tôi mười bảy tuổi cũng không suy nghĩ được như thế, cô… quả nhiên là mang dòng máu dơ bẩn của kẻ giết người!!!!”


“Đủ rồi!!!!!!” Vũ Quân hét lên một tiếng.


Lần này, tôi thực sự ngã ngồi xuống đất. Đầu kêu ong ong, tai cũng ù ù đi…. Cha tôi, là kẻ giết người!!!!


“Hân à!!!...” Vũ Quân cuống quýt đỡ tôi, sợ tôi quá kích động lại lên cơn đau tim như hôm mới về nước. Đỡ tôi yên vị trên ghế, anh vội vàng quay người bước vào bên trong.. chắc là đi lấy thuốc cho tôi. Mà trước mặt tôi, cái gã gây ra chuyện này cũng không tiếp tục nói nữa, chỉ yên lặng nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, cũng không biết cậu ta đang nghĩ cái gì. Ha ha.. còn chẳng phải là mong tôi sớm ngay tại chỗ này mà thăng luôn lên trời như người cha xấu xa của tôi sao???


Vốn đã quá mệt mỏi, lại không muốn chịu thêm đả kích gì nữa, thế nhưng tôi vẫn không sao kìm lại được, bật hỏi một câu.


“Lâm Á, người con gái đó là… Trúc Quỳnh???”


Đổi lại là cái nhìn đầy thâm trầm của cậu ta, không có câu trả lời, nhưng tôi biết đó chính là đáp án cho câu hỏi này.


“Qủa là nghiệp chướng mà… tôi, lại là con gái của ông ta sao??? Lại là Trúc Quỳnh… còn kéo theo Tinh Vũ… ha ha”


Tôi bỗng nhiên cảm thấy cuộc đời giống như một vở hài kịch vậy, mà tôi lại đang diễn vai chính trong vở kịch đó, tôi xoay từng vòng từng vòng, cuối cùng cũng xoay về chính vị trí ban đầu, ai cũng cười, chỉ có tôi sau tấm rèm khép lại gặm nhấm nỗi đau của chính mình, cũng không hề biết người ta có còn cười mình nữa hay không.


“Cô… thật sự không liên quan đến cô sao?” Lâm Á nghi hoặc nhìn tôi. Tôi chỉ mỉm cười qua chuyện, haizz… tôi thực sự rất mệt mỏi, từ lúc bước chân xuống sân bay…. Tôi cũng biết  được rằng mình chắc chắn sẽ chịu ít nhiều giông bão, chẳng qua là không ngờ được, sóng gió quá to, mà tay tôi lại quá yếu, khó lòng chống giữ nổi…..


**********




 


 

Lần cập nhật cuối tháng 7 5, 8:59 pm bởi CaChuaEp.
"我们是用泥土来造成的,死后就变成了泥土..."
...Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
...để một mai tôi về làm cát bụi...

Chương 14: Câu chuyện quá khứ (P1)


 


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


“Cuộc sống sẽ mãi luôn tươi đẹp nếu chúng ta nghĩ rằng nó tươi đẹp, sẽ ảm đạm nếu chúng ta nhìn nó bằng con mắt ảm đạm, sẽ đau khổ nếu còn hoài niệm mãi về quá khứ, sẽ lãng phí nếu cứ mãi tiếc nuối những chuyện đã qua mà không nắm bắt chắc hiện tại… Có phải như vậy không?”


Một phút mơ hồ -----


**************************


Quán cà phê vắng người, không gian vắng lặng, chỉ vang lên tiếng dương cầm một bài hát buồn nào đấy, khiến mọi thứ càng thêm vẻ trữ tình, hoài niệm.


Vừa bước vào quán tôi đã nhận ra mẹ, bà đang ngồi ở gần sát cửa sổ cuối cùng bên trái, bên ngoài là những chậu hoa được tạo theo phong cách mosaic vô cùng độc đáo được xếp theo vị trí cao thấp đồng bộ theo lối đi. Qủa thật tôi không thể phủ nhận phong cách sang trong và cầu kì của mẹ, khó mà nhìn ra được hình ảnh người phụ nữ năm nào còn mặc áo bà ba, đầu đội nón lá đi trên cồn cát ngày xưa. Hoài niệm quá khứ đôi khi lại là liều thuốc giết chết hiện tại đang hạnh phúc!


Trong lúc còn mải đang quan sát bà sau một năm không gặp, dường như bà đã nhận ra có gì khác thường, liền quay mặt lại và nhìn thấy tôi đã đến. Lập tức bà đứng dậy, cũng không hề vẫy tay thân thiết như những bà mẹ khác khi gặp con gái, mà chỉ đứng yên lặng như vậy thôi. Tôi bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế ở phía đối diện.


“Con chào mẹ!”


“Ừ… Vẫn ổn chứ con?” Mẹ chau mày khi nhìn khuôn mặt tôi, có lẽ sắc mặt tôi không được tốt lắm. Mà cũng phải thôi, sau bao nhiêu chuyện đột ngột kéo đến như vậy, liệu có ai có thể giữ nổi bình tĩnh mà đối mặt với sự thật không một chút hoảng loạn hay vẫn giữ được sự bình thường hay không?


“Vâng!”


 “……..”


Tôi vẫy tay gọi phục vụ cho một ly dưa hấu ép.


“Mẹ xuống máy bay sao không nghỉ ngơi trước mà đã gọi con ra ngay ạ? Chuyện đó… chúng ta có thể nói vào lúc khác…” Mặc dù đã luôn tự nhủ rằng, tôi nhất định phải biết tất cả chân tướng mọi việc bao năm qua, không thể cứ mãi để người khác nhìn vào rồi coi tôi như một con bé vô lo vô nghĩ được, thế nhưng ở một nơi nào đó trong sâu thẳm tâm hồn mình, tôi vãn luôn chối bỏ sự thật đó, vẫn không muốn nghe toàn bộ, vẫn luôn không tin được những lời buộc tội của Lâm Á ngày hôm đó. Cho dù trong ấn tượng của tôi, người mà tôi luôn gọi là cha chưa có lấy một ngày thực sự yêu thương tôi, mà tuổi thơ tôi cũng chưa bao giờ trải qua sự nuông chiều, cưng nựng như những đứa bé khác. Ấn tượng sâu sắc nhất về ông ấy chính là hình ảnh rượi chè bê bết, những trận đòn rôi phủ lên đầu lên người tôi, những trận cãi vã ác liệt của cha mẹ và nụ cười châm biếm của mẹ kế. Chỉ có bà nội mới là bình yên, là chốn đi về cuối cùng của tôi thôi. Còn mẹ, ha, bà cũng đã bỏ mặc tôi chơ vơ suốt mấy năm trời đấy thôi. Cho dù sau này, bà mới chính là người mang lại cho tôi tất cả, thì vết thương trong quá khứ cũng sẽ mãi in hằn trong tim tôi, khó mà phai mờ được.


“Hân, con đừng trốn tránh nữa! Sự thật…. mẹ cũng đã muốn nói cho con từ lâu rồi. Lần này con đã phải chịu quá nhiều đả kích rôi, mẹ không muốn bệnh tình của con lại tái phát một lần nữa, cũng không muốn ai phải châm chích con. Trong chuyện này con hoàn toàn không có lỗi gì cả…” Mẹ thành khẩn nhìn tôi, tay bà cũng gắt gao nắm chặt lấy tay tôi không rời. Giọng nói của bà đã có chút run rẩy.


“Con không sao, cũng không có phát bệnh lại. Mẹ yên tâm!” Tôi không nỡ nhìn bà lo lắng, khẽ nhẹ giọng nói dối.


“Đừng dối mẹ, lần này con phát bệnh đến hai, ba lần rồi, chú Lưu đều nói với mẹ cả.”


“……..” Chú Lưu!!! Ông chú này cũng thật là… rõ ràng đã hứa với tôi rồi mà, sao giờ lại đi kể hết cả với mẹ tôi? Đúng là…


“Con đừng trách chú ấy, là chú ấy quá lo lắng cho con thôi. Hơn nữa, hơn hai lần đều là do con trai chú ấy gây ra…. Hân, mẹ vội vã quay về cũng là vì chuyện này!”


“Con hiểu!”


“Chuyện trước kia là mẹ không đúng…. Mẹ xin lỗi con! Bao nhiêu năm qua đã để con suy nghĩ quá nhiều nên mới xảy ra tình trạng như ngày hôm nay…” Giọng của bà đã hơi nghẹn ngào, tay cũng bất giác xiết chặt tay tôi hơn.


“Không sao, mọi chuyện đã qua rồi!” Tôi bây giờ cũng chỉ có thể nói như vậy thôi. Chuyện đã qua nay nhắc lại cũng không thay đổi được điều gì cả, cũng không còn ý nghĩa gì.


“Không! Con đừng lảng tránh, mẹ cũng không muốn lảng tránh nữa. Mẹ con chúng ta sống bên nhau bao nhiêu năm trời cũng chưa một lần đối diện thẳng thắng nói chuyện với nhau, tâm sự gì trong lòng con mẹ đều rõ, chỉ là không thể nào nói nên lời được. Mẹ cũng đau xót lắm, Hân ạ!”


“Thế hôm nay mẹ định nói hết cho con biết sao?” Tôi khẽ rút tay mình ra khỏi tay bà, nhẹ uống một ngụm nước. Thật ra nội tâm tôi đang vô cùng bất ổn, tôi cần giữ bình tĩnh để nghe hết sự thật.


“Mẹ đã đáp chuyến bay sớm nhất khi vừa nhận được điện thoại của chú Lưu, sau chuyện này con cũng không cần ở lại nhà chú ấy nữa. Mẹ sẽ cho người sửa chữa lại căn nhà cũ lúc trước của chúng ta, con hãy dọn qua đó ở, mẹ cũng sẽ trở về nước sống với con.”


“Căn nhà cũ?”


“Đúng vậy, căn nhà lúc trước.”


“Vậy chú John thì sao? Chú ấy cho mẹ về nước dễ dàng như vậy sao? Mẹ nỡ từ bỏ gia đình nhỏ của mình bên kia sao?” Tôi có chút mỉa mai nhìn bà.


Qủa nhiên, khi nghe tôi nhắc đến chú John, bà hơi biến sắc một chút, nhưng sau đó liền khôi phục lại bộ dáng một quý bà như cũ. Qủa không hổ danh từng là vị hiệu trưởng nổi tiếng nhất thành phố này.


“Con đừng lo lắng về chuyện đó, chú John và con trai chú ấy cũng sẽ đến Việt Nam. Chúng ta sau này sẽ sống cùng nhau thật tốt!” Trong ánh mắt bà ánh lên tia hạnh phúc.


“Chuyện đó hãy nói sau đi. Hôm nay chuyện con muốn biết không phải là về John Wilson và con trai của ông ấy. Con muốn biết về cha con! Mẹ muốn kể hết sự thật mà, không phải sao?”


Tôi đã sẵn sàng muốn biết, bây giờ bà có muốn không nói cũng không được.


“…… Con muốn bắt đầu từ bao giờ?” Bà lo lắng nhìn tôi, ánh mắt lướt qua ngực tôi. Đương nhiên tôi biết bà đang lo lắng về điều gì.


“Tất cả!” Tôi lạnh lùng thốt ra hai chữ.


Câu chuyện quá khứ dần dần được tái hiện qua giọng kể từ tốn của bà…


………………..


Mẹ tôi lúc trước là cô giáo dạy tiếng anh ở thành phố, nhưng vì gia cảnh không được tốt, cũng không có quan hệ thân thích gì với ai nên được điều công tác về một trường Tiểu học ở làng Xuyên dạy học, nâng cao trí thức cho con em vùng ngoại thành. Cha tôi lúc đó là một thanh niên mới chỉ hai mươi ba tuổi, suốt ngày ngoại trừ công việc làm pháo ra thì cũng chỉ là tụ tập bạn bè chọi gà đá châu chấu, hoặc giả ra đồng bắt vài con cua con tép vô cùng chăm chỉ, cũng được coi là thanh niên “ba không” trong làng đi: không rượu, không gái, không cờ bạc. Lúc đó ông rất hiền lành lại chăm chỉ nên được nhiều gia đình để mắt đến để gả con gái cho, nhưng nhà nội tôi lại quá nghèo, làm sao mà có đủ tiền để cưới vợ cho con, thế là cũng đành cười trừ bảo ông vẫn còn nhỏ cho qua chuyện.


Trường tiểu học làng Xuyên lại gần nhà nội tôi, bà lại vô cùng quý mến cô giáo trẻ mới về làng chưa được ba tháng đã ngót nghét gần chục hộ ngấp nghé dặm hỏi cho con trai. Vả lại, lúc đó cha tôi và mẹ cũng đã quen biết nhau qua mấy lần bà mời cô giáo Tú sang cơm nước. Thời gian lâu dài, tình cảm nảy sinh là chuyện vô cùng bình thường trên đời này. Vì muốn có đủ tiền cưới cô giáo Tú, cha tôi – gã trai nghèo Hoàng Nam đã theo bè bạn lên thành phố kinh doanh buôn bán. Một năm sau đó, mẹ tôi được chuyển công tác trở về thành phố, cha tôi lúc ấy bằng nhân cơ hội đến ở cùng bà. Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, kết quả là chưa hề có một đám cưới nào diễn ra thì mẹ tôi đã mang thai tôi, lúc đó bà chỉ mới hai mươi ba tuổi, cha tôi hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vì là giáo viên, chưa chồng đã chửa nên bị đuổi khỏi trường trên thành phố, đành phải khăn gói theo cha tôi trở về làng. Mà khoảng thời gian sau đó, chính là ác mộng của cuộc đời bà.


Sau khi sinh tôi ra, cha tôi lại tiếp tục đi kinh doanh ở thành phố, mẹ vẫn được dạy học ở làng tôi, lương nghề giáo lúc đó ba cọc ba đồng đáng là bao, so với một lô hàng pháo tốt loại một còn kém đến mấy trăm ngàn đồng. Mà cha tôi từ lúc nhỏ đã không hề yêu thương tôi, bởi lẽ theo những lời mẹ kể, ông chỉ thích con trai chứ không hề muốn con gái. Chính vì thế mà ông rất nhiều lần muốn mẹ tôi phải sinh cho bằng được một đứa con trai cho ông, cho dù bà nội tôi lúc đấy kịch liệt ngăn cản hành động này. Bà không muốn khi tôi chưa được một tuổi mà mẹ phải mang thai thêm một đứa nữa. Đừng nói lí do gì xa vời, chỉ với bát gạo trong nồi đã không đủ nuôi nổi mấy nhân mạng trong nhà rồi, huống chi là một đứa trẻ cần ăn cần bú như tôi.


Chính điều này đã đẩy cha tôi đi xa hơn, ông về nhà ít hơn bình thường, mỗi lần về đều ném tôi sang nhà nội, kéo mẹ tôi ra khu nhà ông dành tiền mới mua được từ nửa tháng trước ngoài bãi đông gần ruộng liên tục mấy ngày, bỏ mặc tôi kêu gào khản cả cổ vì đói sữa mẹ. Mà mấy ngày sau đó mẹ trở về trong bộ dạng hết sức thê thảm, mặt sưng vù, môi toét máu, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch có đôi chỗ còn bị rách. Tôi có thể hiểu được lúc đó bà đã bị cha tôi làm gì! Mà những hành động đó lại xảy ra ngày càng nhiều, hậu quả của nó là khiến cho mẹ tôi sinh non hai lần và mãi mãi không thể nào có con được nữa!


Nuốt nước mắt vào trong, vì thương bà nội tôi nên bà kiên trì nuôi con, nhẫn nhịn cho qua trong suốt bảy năm trời chẳng khác gì địa ngục trần gian bên một người chồng tàn nhẫn, chỉ ham mê những thứ phù du, nhục dục tầm thường ở đời. Bà chỉ hy vọng sẽ có một ngày ông quay đầu nhìn lại, phát hiện ra rằng tất cả những gì ông ham mê ngoài kia cũng không thể nào sánh được với gia đình vợ con, cha mẹ. Phụ nữ luôn là như vậy, họ chỉ mãi nhìn về hướng người đàn ông của cuộc đời họ mà dường như đã quên mất phải sống thêm cho cuộc đời mình. Phải cho đến khi tất cả mọi chuyện không thể nào cứu vãn được nữa thì mới oán trách bản thân ại sao quá u mê, ngu muội trong khoảng thời gian dài như vậy, đã lãng phí cả một tuổi thanh xuân tươi đẹp bên một kẻ chẳng ra gì.


Ngày mà cha tôi dắt theo một người phụ nữ trẻ đẹp,chau chuốt từ thành phố về cũng chính là ngày bà hoàn toàn bừng tỉnh khỏi cơn mê. Người phụ nữ đó không chỉ có một mình, hai tay ả còn dắt theo một đứa bé trai tầm 5, 6 tuổi và ôm một bé gái khoảng một hai tuổi gì đó. Ánh mắt ả sắc bén liếc nhìn mẹ tôi, nở một nụ cười khinh bỉ. Bất chấp sự ngăn cấm của ông bà nội, cha tôi đưa mấy người bọn họ đến sống ở căn nhà ở bãi đông, để mặc mẹ con tôi muốn làm gì thì làm, bởi mẹ tôi và ông cũng không hề có một sự ràng buộc nào về mặt pháp lý. Đây chính là điều mẹ tôi tự hận bản thân mình nhất, bà quá ngu ngốc mới hoàn toàn tin tưởng đem bản thân giao cho một kẻ không ra gì mà không cần bất cứ một giấy tờ chứng nhận nào từ ông ta.


Sau đó thì mọi việc đều diễn ra như cơn ác mộng bao nhiêu năm qua của tôi...


Mẹ bỏ rơi tôi trở về thành phố....


 


 

"我们是用泥土来造成的,死后就变成了泥土..."
...Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
...để một mai tôi về làm cát bụi...
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 9:43 am.