- Nghĩa tìnhPosted 317 ngày ago
Cho một ngày không bao giờ đến
Anh đã ở bên em lúc em buồn nhất
Đã đón em khi giông bão tơi bời
Đã cầm tay em trong ánh chiều sắp tắt
Buồn thay em một chiếc lá vàng rơi…
Tác giả: Đào Phong Lan
Em buồn lắm nếu một ngày không cón yêu anh nữa
Trái tim cằn khô như lá trong vườn
Và nỗi nhớ bong dần lớp vữa
Thời gian mục ruỗng chân tường…
Anh đã ở bên em lúc em buồn nhất
Đã đón em khi giông bão tơi bời
Đã cầm tay em trong ánh chiều sắp tắt
Buồn thay em một chiếc lá vàng rơi…
Em sẽ khổ đau nếu một ngày không còn yêu anh nữa
Nếu một ngày như thế đến trong đời
Những hạt mưa chỉ còn một nửa
Rưng rưng rơi vỡ bên trời…
Nắng không vàng màu nắng
Mây không xanh màu mây
Nước trong bình không bao giờ lắng
Trời không bao giờ đêm
Đất mãi mãi không ngày
Và em sẽ không còn là em nữa
Chỉ còn là viên đất
Buồn tênh trên luống cày…
————————————————————————————————————
Mọi đóng góp, chia sẻ cho chuyên mục thơ ca xin vui lòng gửi về địa chỉ mail: thoca@truyennganhay.net
Cỏ

















